Bài Đọc Chúa Nhật-主日の聖書朗読

kinh-thanh

CHÚA NHẬT VIII THƯỜNG NIÊN

NGÀY 03 THÁNG 03

 

Hãy Nhận Biết Mình

Phụng Vụ Lời Chúa trong Chúa Nhật Tuần VIII mùa Thường Niên năm C hôm nay mời gọi chúng ta tiếp tục suy niệm về lòng bác ái Ki-tô giáo. Chúa Nhật tuần trước, trong đoạn Tin Mừng theo thánh Luca 6, 27-38, chúng ta đọc thấy rằng Chúa Giê-su kêu mời chúng ta hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét mình, hãy chúc lành và cầu nguyện cho những kẻ nguyền rủa vu khống chúng ta. Người còn mời gọi chúng ta đừng xét đoán, đừng lên án, trái lại hãy tha thứ tất cả. Trên hết, Chúa khuyên chúng ta hãy học từ Thiên Chúa là Cha để có được lòng nhân từ như Cha là Đấng Nhân Từ. Bài Tin Mừng hôm nay (Lc 6, 39-45) tiếp nối chủ đề về lòng bác ái Ki-tô giáo của Chúa Nhật tuần trước, nhưng được nhìn dưới một khía cạnh khác. Đó là hãy nhận biết mình. Nhận biết mình từ nội tâm để rồi từ đó nhìn những người anh chị em xung quanh với tấm lòng khoan dung độ lượng hơn.

Trước hết, hãy nhận biết rằng không ít lần chúng ta bị mù. “Mù mà lại dắt mù được sao?” Câu cách ngôn này được thánh Mat-thêu áp dụng cho những người Pha-ri-sêu, những nhà lãnh đạo Do Thái thời bấy giờ (x. Mt 15,14). Họ mù vì không nhận ra được đường lối của Thiên Chúa, không nhận ra được ơn cứu độ đang ở giữa họ ngang qua Đấng được sai đến là Đức Giê-su. Có thể những luật lệ chi li khắc khe đã khiến họ bị mù mà không nhận thấy Lòng Thương Xót của Thiên Chúa nơi Con Thiên Chúa làm người. Ở đây, tác giả Luca lại đặt câu cách ngôn này trong bối cảnh Chúa Giê-su răn dạy các môn đệ. Nó có thể được áp dụng cho các nhà lãnh đạo trong các cộng đoàn tín hữu. Với cương vị lãnh đạo, thái độ bác ái là thái độ sáng suốt nhất mà họ phải thi hành đối với những người được trao phó cho họ. Câu cách ngôn trên cũng có thể được áp dụng cho tất cả chúng ta là những người tin theo Chúa Giê-su Ki-tô.

Cuộc sống bề bộn, cộng với chủ nghĩa cá nhân và chủ nghĩa hưởng thụ của xã hội hiện nay đã khiến chúng ta có không ít lần nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau khổ của những người khốn khó bệnh tật. Có thể chúng ta cũng giống như những người Pha-ri-sêu xưa đã nhiều lần bị mù vì không nhận ra Lòng Thương Xót của Thiên Chúa vẫn đang hiện diện đâu đó trong cuộc sống hàng ngày của mỗi người. Khi chấp nhận giới hạn của bản thân, nhận biết mình có những lúc đã bị mù, chúng ta đấm ngực ăn năn xin Chúa mở mắt đức tin để chúng ta nhận ra Người nơi những anh chị em nhỏ bé yếu đuối và nhận ra Người vẫn đang dang rộng đôi tay yêu thương ôm ấp chúng ta mỗi ngày.

Kế đến, chúng ta đặt mình trong tương quan với Thầy chí thánh và chợt nhận ra rằng tương quan giữa mình với Thầy quá ơ thờ. “Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi”. Thoạt nghe câu nói này chúng ta cảm thấy có hơi chua chát. Thực tế trong cuộc sống có không ít người đã hơn thầy của mình về nhiều mặt. Nhưng ở đây tác giả Luca muốn nói đến người Thầy Giê-su. Quả thật, dù chúng ta có thánh thiện, tài giỏi đến đâu vẫn phải nhìn lên Giê-su, người Thầy chí thánh để học hỏi không ngừng về Lòng Thương Xót của Chúa. Đỉnh cao của Lòng Thương Xót là tình yêu tự hiến của Người trên thập giá. Khiêm tốn nhận mình là học trò bé nhỏ của Chúa Giê-su để mỗi ngày chúng ta có thể bước theo Người gần hơn trên con đường yêu thương phục vụ.

Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới?” Đây là một trong những điểm yếu nơi mỗi người. Chúng ta thường dành quá nhiều thời giờ nói về người khác như phê bình, chỉ trích, bới móc, xét đoán và chê bai đủ kiểu. Trong khi chúng ta không dám nhìn vào lỗi của chính mình hoặc chúng ta nghĩ mình đã hoàn hảo.

Lời Chúa mời gọi chúng ta không nên để ý đến khuyết điểm của anh chị em mình trước, nhưng trước hết nhờ anh chị em giúp mình nhận ra những tính hư tật xấu của mình để sửa đổi. Bác ái cộng đoàn được xây dựng chắc chắn nhất, khi các phần tử trong cộng đoàn luôn ý thức bổn phận phải sửa mình, trước khi nói đến các khuyết điểm của anh chị em. Để làm được điều đó, điều thiết yếu là nhìn lên Đấng tự hiến vì yêu chúng ta. Đầu mỗi thánh lễ, chúng ta đấm ngực ăn năn nhìn nhận con người yếu đuối bất toàn của mình. Để rồi nhờ ơn Chúa, chúng ta dám dấn thân phục vụ qua những việc làm cụ thể. Những việc làm ấy là hoa quả của lòng bác ái xuất phát từ một nội tâm luôn nhìn thấy Chúa đang hiện diện.

GB Phan Đuc Đinh SJ

 ……………………………………………..

  1. Xin Chúa gìn giữ Đức Giáo Hoàng, các Giám mục và hàng Giáo sĩ để các ngài cai trị Hội Thánh trong chân lý và bác ái.Chúng con cầu xin Chúa

ĐÁP:     XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON

  1. Xin Chúa cho mọi người tin Chúa biết sống công chính ngay thẳng, để xứng đáng làm môn đệ Chúa Kitô.Chúng con cầu xin Chúa
  2. Xin Chúa nâng đỡ và giải thoát những người bị thiệt thòi vì bất công để họ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.Chúng con cầu xin Chúa
  3. Xin Chúa cho mỗi người trong chúng ta được tinh thần khiêm tốn nhận ra con người yếu hèn của mình, để biết yêu thương và nâng đỡ các anh chị em đã sa ngã phạm tội.Chúng con cầu xin Chúa

………………………………………………….

CHÚA NHẬT I MÙA CHAY

Ngày 10 tháng 03

 

Bước vào Mùa Chay, Giáo hội cho chúng ta đọc lại chuyện Chúa Giêsu chịu cám dỗ trong hoang địa 40 ngày trước khi bắt đầu Sứ vụ công khai của Ngài. Con số 40 gợi lên nhiều biến cố lớn trong Cựu ước như trận mưa 40 ngày đêm trong cơn Đại Hồng Thuỷ, ông Moisen lên núi Sinai 40 đêm ngày trước khi nhận được Giới luật từ Yahweh, và nhất là 40 năm dân Israel phải lang thang trong hoang địa trước khi vào được Đất Hứa. 

  Bị cám dỗ là thân phận không thể tránh khỏi của con người khởi từ ông bà tổ Adong Evà, và chính Thiên Chúa Ngôi Hai khi Làm Người cũng mang lấy thân phận ấy. Nhưng nếu Adong Evà đã sa ngã, Chúa Giêsu thì không, và câu chuyện Chúa ‘xử lý cám dỗ’ trong Phúc Âm hôm nay chỉ cho chúng ta biết đâu là những cám dỗ căn bản và phuơng cách đề kháng chúng trong cuộc đời của chúng ta.

  Ba cám dỗ Quỷ đưa ra với Chúa liên quan đến ba lĩnh vực đời sống hay ba mối quan hệ căn bản của đời người. 

  Cám dỗ đầu tiên “hãy biến đá thành bánh” là cám dỗ KINH TẾ hay cám dỗ trong QUAN HỆ VỚI THẾ GIỚI VẬT CHẤT. Là con người, chúng ta có nhu cầu vật chất, cần cơm ăn áo mặc, nhưng Kinh tế không thể là tất cả hay là giá trị cao nhất trong đời. “Người ta sống không chỉ bởi bánh…” là như vậy: Không có đời sống tâm linh thì không thể là con người trọn vẹn.

  Cám dỗ thứ hai “Quyền năng và vinh quang của các nứoc là của tôi…” là cám dỗ QUYỀN LỰC hay cám dỗ trong QUAN HỆ VỚI THA NHÂN, quan hệ XÃ HỘI. Cũng có thể nói đây là cám dỗ Chính Trị, vì chính trị chung quy là vấn đề “Ai nắm quyền?” trong các mối quan hệ nhân sinh. Ai tìm kiếm quyền lực trong cuộc đời, nhất thiết sẽ phải quy phục, quỵ luỵ ma quỷ! Chỉ có một Thiên Chúa để tôn thờ thôi, và ta không thể làm chúa của bất kỳ ai khác!

  Cám dỗ cuối cùng “Thử thách Thiên Chúa” là cám dỗ TÔN GIÁO hay cám dỗ trong QUAN HỆ CỦA TA VỚI THIÊN CHÚA. Cám dỗ này có khi khó thấy hơn hai cám dỗ trước, nhưng nó là cám dỗ cuối cùng (the last temptation) vì nó dễ làm sa ngã cả nhiều người tốt lành. Đó là cám dỗ muốn Thiên Chúa phục vụ mình thay vì mình phục vụ Chúa, cám dỗ dùng tôn giáo cho lợi ích của chính mình. 

  Người Việt chúng ta gọi Mùa này là Mùa chay nên tự nhiên sự chú ý hướng về chuyện ‘Ăn Chay’, nhưng truyền thống Giáo Hội luôn nói đến BA thực hành cần thiết phải có là: CẦU NGUYỆN, BỐ THÍ, và ĂN CHAY. Vì đây là ba phương thế để đối lại với ba loại cám dỗ trên. 

  Cầu Nguyện đưa ta vào quan hệ đúng với Chúa, và Cầu nguyện đúng cách là Lắng nghe Chúa muốn nói gì với ta, hơn là xin xỏ Người hết điều này tới điều nọ.

  Bố Thí (đây là từ cổ ngày xưa, ngày nay có lẽ nói CHIA SẺ hay hơn) là cách để sống trong tuơng quan xã hội với tha nhân. Không tìm cách ‘làm chủ’, có quyền trên người khác, nhưng sống trong yêu thuơng và phục vụ, ‘CHO ĐI’!

  Ăn Chay hiểu cho rộng là biết Làm Chủ bản thân, Đơn sơ tiết độ trong các nhu cầu vật chất – để mình không bao giờ trở thành nô lệ cho vật chất, nhưng sống đúng phẩm giá của một ‘Con người là tinh thần nhập thể – L’homme c’est un esprit incarné’, như triết gia Gabriel Marcel đã nói.

Linh Mục Gioan Đàm Xuân Lộ MM

 ……………………………………………………………….

  1. Xin cho Hội Thánh biết yêu mến và trung thành rao giảng Lời Chúa. “Ngươi phải bái lạy Chúa, Thiên Chúa của ngươi, và chỉ thờ phượng một mình Người”,Chúng con cầu xin Chúa

ĐÁP:    XIN CHÚA NHM LI CHÚNG CON

  1. Xin cho những người đang khao khát tìm kiếm chân lý được gặp Chúa là cùng đích đời mình. “Ngươi chớ thử thách Chúa, Thiên Chúa ngươi”,Chúng con cầu xin Chúa
  2. Xin cho những người đau khổ được vững lòng tin tưởng cậy trông vào tình yêu của Chúa. “Thánh Thần Chúa thúc đẩy Chúa Kitô vào hoang địa và chịu cám dỗ”,Chúng con cầu xin Chúa
  3. Xin cho mọi người trong cộng đoàn hiện diện được tràn đầy Thánh Thần để chiến thắng tội lỗi.Chúng con cầu xin Chúa

……………………………………………………….

CHÚA NHẬT II MÙA CHAY

Ngày 17 tháng 03

 

HAI NGỌN NÚI, HAI GƯƠNG MẶT

 Mùa Chay đã bước vào Chúa nhật thứ hai. Nếu bài Tin Mừng Chúa nhật thứ nhất mùa Chay dẫn chúng ta vào hoang địa để học với Chúa Giê-su chiến đấu chống lại những cám dỗ, thì bài đọc Tin Mừng Chúa nhật thứ hai mùa Chay hôm nay lại đưa chúng ta, cùng với ba môn đệ yêu dấu của Chúa lên núi để chiêm ngắm khuôn mặt ngời sáng vinh quang của Chúa Giê-su. 

 Chúa Giê-su muốn cho ba môn đệ thân tín thấy trước một chút vinh quang thật của Ngài, để các ông đỡ hoang mang sau này khi thấy Ngài chịu chết trên thập giá.

 Hôm nay Chúa biến đổi hình dạng trên ngọn núi (được cho là núi Ta-bo). Khuôn mặt Ngài biến đổi, từ khuôn mặt của con người thành khuôn mặt chói lọi, rực sáng vinh quang của Thiên Chúa. Ngài tỏ lộ Thiên tính nơi nhân tính yếu hèn.

 Trên đỉnh đồi Can-vê, Ngài cũng biến đổi hình dạng. Một Thiên Chúa hạ mình, yêu cho đến cùng, ngang qua hình dáng một con người yếu đuối.

 Hai ngọn núi, hai cuộc biến đổi dung mạo, nhưng đều cho các môn đệ, và cho những ai tin vào Ngài thấy được dung mạo thật của Ngài: vừa là Thiên Chúa thật, vừa là người thật. Nếu như cuộc biến đổi dung mạo trên núi Ta-bo chỉ có tính nhất thời, làm cho các môn đệ ngây ngất, sung sướng trong giây lát thì cuộc biến đổi dung mạo trên Núi Sọ lại đem đến Ơn cứu độ và Hạnh phúc vĩnh cửu cho toàn thể nhân loại.

 Có một chi tiết nhỏ Thánh sử Lu-ca ghi lại là khi Chúa biến đổi dung mạo, có ông Môi-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo thì các môn đệ đều “ngủ mê mệt”. Khi Chúa Giê-su bị quân lính đến bắt ở vườn Cây Dầu, trước khi bị dẫn đi đóng đinh trên thập tự giá, các môn đệ cũng ngủ. Chỉ có một mình Chúa Giê-su thức và cầu nguyện. Cuộc đời, khuôn mặt của chúng ta cũng sẽ được biến đổi qua cầu nguyện. Nhờ cầu nguyện, và chỉ nhờ cầu nguyện mà thôi, chúng ta mới làm sáng ngời phẩm giá cao quý của mình, là tạo vật được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa. Xin cho chúng ta có được kinh nghiệm “biến hình” với Chúa Giê-su, khi thắt chặt mối dây liên kết với Ngài, để được thanh luyện, thánh hóa dần dần những yếu đuối, tội lỗi của bản thân.

Nhiều người không theo Đạo Công Giáo khi vào nhà thờ, nhìn lên Thánh Giá có cảm giác sợ hãi. Cũng phải thôi, mặc dù thập giá, thánh giá trong đời sống thường nhật hôm nay đã trở nên quen thuộc, thậm chí trở thành đồ trang sức, nhưng đó là một hình thức xử tử của đế quốc La mã thời Chúa Giê-su. Thập giá là biểu tượng của sự ô nhục, tội lỗi, chết chóc. Nhưng thập giá Chúa Giê-su đã chịu treo và chết trên đó lại trở nên Thánh Giá, biểu lộ Lòng thương xót, Tình yêu và Ơn cứu độ cho nhân loại. Xin cho tất cả Ki-tô hữu xác tín và bước theo Chúa Giê-su trên con đường thập giá, vì vinh quang đích thực chỉ đến sau đau khổ và Tình yêu lớn nhất được tỏ lộ nơi Thánh giá mà thôi.

Lm. Antôn Vũ Khánh Tường, SVD.

 ……………………………………………………….

  1. Xin Chúa cho Hội Thánh được vững tin vào vinh quang của Đức Kitô, để làm chứng cho thế gian về quyền năng và tình thương của Người.Chúng con cầu xin Chúa

ĐÁP:     XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON

  1. Xin Chúa cho những người đang dấn thân phục vụ hạnh phúc nhân loại được Chúa nâng đỡ và chúc phúc trong mọi nỗ lực của mình.Chúng con cầu xin Chúa
  2. Xin Chúa cho các nam nữ tu sĩ được liên kết mật thiết với Chúa trong đời sống, kinh nguyện và việc phục vụ.Chúng con cầu xin Chúa.
  3. Xin Chúa cho mọi người đang quy tụ nơi đây luôn biết lắng nghe và thực thi Lời Chúa trong đời sống hằng ngày.Chúng con cầu xin Chúa

 ……………………………………………….

CHÚA NHẬT IIIMÙA CHAY

Ngày 24 tháng 03

 

ĂN NĂN SÁM HỐI TỰ TÂM VÀ TẬN CĂN

Kính thưa cộng đoàn Phụng vụ! Lời Chúa hôm nay được đặt trước chúng ta như một thách thức thay đổi lối suy nghĩ thiển cận, một chiều, thay đổi tư tưởng: khi gặp rủi ro thì đổ lỗi, trách người, còn lúc gặp may mắn, ‘thuận buồm xuôi gió’ thì nhận hết công trạng về mình! Và trên hết, thông điệp nhắn nhủ mỗi chúng ta qua Lời Chúa hôm nay là “nếu các ngươi không ăn năn hối cải thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy” (Lc 13, 5).

Thoạt tiên, chúng ta có thể có cảm giác sợ hãi khi nghe các bài đọc hôm nay! Nhưng cũng giống như cuộc gặp gỡ giữa Mô-sen với Thiên Chúa qua hình ảnh bụi gai đang cháy, chúng ta cũng được diện kiến với chính Lời Hằng Sống – Ngôi Lời – không những qua việc đọc – cầu nguyện – suy niệm Tin Mừng, mà còn gặp gỡ Người qua mọi biến cố trong đời sống thường nhật nữa. Và dẫu có lắm sự kiện hay sự cố chăng nữa, Thiên Chúa cũng muốn răn dạy, khuyên nhủ, nhắn gửi, kêu mời chúng ta như thư Thánh Phao-lô gửi cho giáo đoàn Cô-rin-tô “những việc đó xảy ra đến cho họ để làm gương, và đã được ghi chép để răn bảo chúng…” (1Cr 10, 11). Vì vậy, chẳng có gì là thiếu hụt hay dư thừa ở đây!

Trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã dùng Mô-sen, A-a-ron, các Vua, Thẩm phán, và các tiên tri lớn nhỏ để chuyển tải thông điệp và đường lối của Người, nhưng thời kỳ ‘sau hết’, Người đã sai chính Con Một đến truyền thông chương trình yêu thương cho chúng ta. Chính vì vậy, khi chúng ta đọc Lời Chúa, suy niệm Lời Chúa, cầu nguyện, tham dự Thánh lễ và các Bí tích, chúng ta được diện kiến với chính Ngôi Lời, và ước gì những cơ hội này giúp chúng ta nhận ra, chăm chú lắng nghe, thực hành sứ điệp của Thiên Chúa qua cuộc sống gia đình, giáo xứ, xã hội, cộng đoàn, đoàn thể, cá nhân của mỗi người chúng ta. Và đây cũng chính là bước đầu tiên căn bản mở ra cho việc hoán cải, ăn năn!

Thử hỏi, nếu chúng ta không nhận ra mình cần phải ăn năn, sám hối thì chắc gì chúng ta nhìn lại con người của mình? Và khi xét mình thì chúng ta thật sự đọc lại ngày sống của mình hay lại rơi vào vết xe cũ của thói quen: đổ lỗi, đánh giá người khác hơn là việc nhận ra lỗi lầm, thiếu xót của bản thân? Nếu chúng ta có tư tưởng như người Do thái được đề cập trong bài Tin Mừng hôm nay (x. Lc 13, 1-9) thì chúng ta cũng sẽ có xu hướng nghĩ rằng: các nạn nhân bị chết trong thảm hoạ Toà Tháp Đôi 11.9 là những người xấu số, không may mắn, hay là những người tội lỗi hơn chúng ta nên đáng bị trừng phạt? Cũng vậy, hàng trăm ngàn người đã ra đi không trở về trong biến cố thiên tai kép 11.3 là những người kém may mắn, là những người vô thần cứng lòng, không biết đón nhận đức tin nên phải chịu tai hoạ này chăng? Tục ngữ Việt Nam chúng ta có câu: ‘đừng nhìn mặt mà bắt hình dong’, và hơn nữa, việc nhận xét, đánh giá, tìm ra nguyên nhân vì sao cũng chẳng phải là chuyện của chúng ta! Có lẽ khi kết thúc cuộc đời trần gian này đi chăng nữa, chúng ta cũng không thể hiểu vì sao những tai ương, hoạn nạn này lại xảy ra và vô tình cướp đi hàng loạt sinh mệnh vô tội; tuy nhiên, chúng ta nên ghi nhớ một điều: những biến cố này, dấu chỉ thời đại này được diễn ra nhằm răn dạy, giúp chúng ta ý thức hơn về số phận yếu đuối của con người mình. Chính vì thế, việc chúng ta nên và phải làm ngay bây giờ là: ăn năn hối cải liên lỉ hơn là suy đoán rồi đưa ra những hành vi, sự việc có thể ngăn cản chúng ta sám hối, canh tân đời sống đức tin, “nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy” (Lc 13, 5)

Hành vi sám hối luôn bắt đầu từ trong sâu thẳm tâm hồn (lương tâm) và quá trình ăn năn hối cải này là việc làm tận căn và liên lỉ. Trước hết, cải hối là một ân sủng; thứ đến, hành động nhận biết mình, thú nhận lỗi lầm, yếu hèn của bản thân cũng là kết quả của việc lãnh nhận ân sủng và sự nỗ lực không ngừng của chúng ta. Việc ăn năn sám hối tự tâm và tận căn giúp chúng ta biết hạ mình, khiêm tốn chứ không khiến chúng ta thu mình lại trong vỏ sò nhỏ của bản thân và cũng chẳng đưa chúng ta đến việc tự trách mình, và cứ nhận lỗi về mình trong mọi lúc. Tắt một lời, việc ăn năn hối cải giải thoát chúng ta, mang lại tự do đích thật cho chúng ta hơn là giam cùm hay biến chúng ta thành nô lệ.

Giờ đây, chúng ta cùng hướng lòng về Chúa và tha thiết nguyện cầu:

Không phải tự nhiên Chúa đến

Mặc lấy xác phàm, chẳng mến lòng con

Đời con dài ngắn hao mòn

Chúa tỏ tường lắm, sắt son không rời.

Xin cho con biết nghe Lời

“Ăn ăn sám hối rạng khơi tâm hồn”. Amen!

Lm. Xuân Hy Vọng    

 ……………………………………………………………….

  1. Chúng ta hãy cầu nguyện cho mọi người trong Hội Thánh luôn tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa và thực tâm trở về với Chúa.Chúng con cầu xin Chúa

ĐÁP:     XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON

  1. Chúng ta hãy cầu nguyện cho những người chưa biết Chúa được đón nhận tình thương cứu độ của Người.Chúng con cầu xin Chúa
  2. Chúng ta hãy cầu nguyện cho những người tội lỗi được ơnăn năn sám hối để sống kết hợp với Chúa.Chúng con cầu xin Chúa
  3. Chúng ta hãy cầu nguyện cho các gia đình trong giáo xứ chúng ta được sống hòa thuận thương yêu nhau.Chúng con cầu xin Chúa

…………………………………………………………………….

CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY

Ngày 31 tháng 03

 

 “Chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ.”

Cầu chúc quý ông bà và anh chị em luôn Bình An và Thiện Hảo!

Trước hết cho con nói lời tạ ơn Chúa, cảm ơn quý Cha cùng tất cả đã cho con cơ hội lại được chia sẻ cùng mọi người Suy niệm Lời Chúa hôm nay. Sau hơn nữa chặng đường phải rời xa Nhật Bản, nay lại có dịp nên con thực rất vui vì được chia sẻ, vui vì vẫn luôn được đồng hành cùng mọi người dù cho đang còn phải xa cách địa lý.

Và thật trùng hợp vì hôm nay, cùng với Giáo hội chúng ta bước vào Chúa Nhật IV Mùa Chay, được gọi là Chúa Nhật “Vui mừng – Laetare”. Vui mừng vì chúng ta đã đi được một nữa chặng đường thống hối rồi, vui mừng vì đã gần đến lễ Phục Sinh – dịp tốt nhất để ta cảm nhận đón nhận và sống Tình yêu mà Thiên Chúa đã dành cho nhân loại. Niềm vui đó được thể hiện qua việc dân Israel được cứu khỏi cảnh nô lệ, tiến vào đất hứa và dùng tiệc mừng Lễ Vượt qua (Bài đọc 1). Niềm vui của sự tôn trọng, tha thứ, hòa giải và đón nhận (Bài Phúc Âm). Và lời mời gọi sống, làm chứng và trao ban Niềm vui trong cuộc sống hằng ngày (Bài đọc 2).

Phúc Âm hôm nay được trích từ Tin mừng Luca chương thứ 15, diễn tả 3 dụ ngôn về lòng thương xót của Thiên Chúa: dụ ngôn con chiên lạc tìm lại được (cc4-7), dụ ngôn đồng tiền lại tìm thấy (cc8-10), và dụ ngôn dài về người cha nhân hậu, mà ta quen gọi là dụ ngôn “đứa con hoang đàng” (cc11-32). Nếu cần chọn một từ để diễn tả cho cả 3 dụ ngôn này thì ta có thể chọn ngay từ Vui mừng, bởi đó là kết luận và là điểm nhấn của cả toàn bộ. “Ai nấy sẽ vui mừng” (dụ ngôn 1&2), “Chúng ta phải vui mừng, phải vui vẻ” (dụ ngôn 3). Và cùng với hình ảnh Vui mừng, chúng ta cùng suy nghĩ và cảm nhận thêm một vài hình ảnh khác, đó chính là hình ảnh “Chờ đợi” và “Năn nỉ”.

“Anh ta đang còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy”. Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã từng một lần được trải nghiệm, hoặc được nhìn thấy cảnh người ta chờ đón nhau ở sân bay. Tâm trạng thấp thỏm chờ đợi trong háo hức và lo lắng; không biết máy bay tới chưa, không biết ra cửa nào, không biết có thay đổi gì không, …? Vừa đợi chờ vừa tưởng tượng ra bao tình huống, tất cả chỉ mong khi người đó bước ra là sẽ gặp được và đón ngay liền. Nếu không có gì thay đổi thì tháng 11 này Đức Thánh Cha sẽ viếng thăm Nhật, có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng chờ đợi và trông mong được gặp Đức Thánh Cha bằng da bằng thịt một lần. Dù mới chỉ biết thông tin sơ qua, và còn hơn nữa năm, nhưng chúng ta đã thấp thỏm chờ đợi. Vâng, dù chúng ta có thông tin và các dự đoán, nhưng tâm trạng là thế. Vậy thử tưởng tượng hình ảnh chờ đợi của người cha đến mức nào! Dù chỉ mới trông thấy từ đằng xa, “Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để”. Có thể nói sự “chờ đợi dài cả cổ lòi cả mắt”, nhưng vẫn luôn tin tưởng sự trở về của người con, niềm hy vọng nơi người con không bị lụi tàn mà ngược lại ngày một lớn mạnh hơn. Bởi vậy dù chỉ mới thấy ở đằng xa, ông đã chạy quên cả tuổi già, “ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để”, quên cả trời đất, và tất nhiên là chẳng để ý gì đến nét thẹn thùng pha lẫn tội lỗi của người con. Ông không cho người con cơ hội nói ra sai phạm của bản thân.

Để cảm nhận thêm có lẽ chúng ta nên quay lại phía trước của tường thuật. Sau khi nghe người con nói “Thưa cha, xin cho con phần tài sản” thì “người cha đã chia của cải cho hai con”. Về điều này, Đức Thánh Cha Cha Phanxicô đã nói: “Nổi bật nhất là lòng bao dung của ông trước quyết định của người con út rời nhà ra đi: lẽ ra ông có thể chống lại, vì biết rằng người con ấy chưa trưởng thành, trái lại ông để đứa con ra đi, tuy thấy trước những rủi ro có thể xảy ra. Thiên Chúa cũng hành động như thế đối với chúng ta: Ngài để cho chúng ta tự do, dù ta có thể sai lầm, vì khi tạo dựng chúng ta, Chúa đã ban cho chúng ta hồng ân cao cả là tự do. Chúng ta có nghĩa vụ sử dụng tốt tự do ấy”(06/03/2016). Có lẽ, trong cuộc sống nhiều khi chúng ta cũng thắc mắc tại sao Thiên Chúa quền năng lại để những sự “không tốt” xảy ra. Vâng, Ngài không mong muốn chúng ta rời xa Ngài, không muốn chúng ta chìm đắm trong khó khăn và đau khổ, nhưng vì tôn trọng, vì yêu thương Ngài đã không thể lấy đi TỰ DO của chúng ta. Với cách sử dụng tự do của mình, con người thường xa rời Thiên Chúa, vướng vào những lầm lạc và đau khổ. Nhưng Thiên Chúa vẫn luôn tin tưởng và chỉ biết CHỜ ĐỢI.

“Nhưng cha cậu ra năn nỉ”. “Con à, … Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, …” Sau khi chờ đợi người xa trở về thì đến hình ảnh NĂN NỈ. Người cha không trách mắng cậu cả, hơn ai hết ông hiểu những cảm xúc của anh ta. Và ông chỉ cho anh ta những gì anh ta chưa nhận ra. Ông năn nỉ người anh đón nhận và vui mừng vì điều kỳ diệu đang diễn ra.

Chờ đợi thì có lẽ chúng ta trãi nghiệm nhiều, nhưng năn nỉ thì chắc không lắm. Đầy tớ năn nỉ ông chủ, Con cái năn nỉ cha mẹ, … những trường hợp này có thể. Nhưng có lẽ ít khi ta thấy ngược lại. Nhưng Tin mừng hôm nay ghi rõ, “cha cậu ra năn nỉ”. Chúng ta có thể tìm thấy, hình ảnh năn nỉ và van nài của Thiên Chúa đối với con người trong những đoạn Tin mừng khác. “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt11, 28-29). Hay như lời của Thánh Phaolô trong Bài đọc 2, “Vì Ðức Kitô, chúng tôi van nài anh em hãy giao hoà với Thiên Chúa. Ðấng không hề biết tội, thì Thiên Chúa làm nên thân tội vì chúng ta, để trong Ngài, chúng ta trở nên sự công chính của Thiên Chúa.”(2 Cr 5, 21)

“Các con hãy cầm lấy mà ăn”, “Các con hãy cầm lấy mà uống”. Qua các biến cố, qua Lời Chúa và cách, ngay chính lúc này khi chúng ta cử hành Bí tích Thánh Thể, Thiên Chúa vẫn chờ đợi chúng ta, lời năn nỉ van nài của Chúa vẫn luôn vang vọng đến mỗi một người chúng ta. Nếu đi lạc chỉ vì không biết hoặc không để ý thì Thiên Chúa sẽ bỏ tất cả “để đi tìm cho kỳ được” chúng ta ( du ngôn con chiên lạc). Nếu chúng ta thất lạc mà không biết bản thân thất lạc thì Ngài sẽ “thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được”( dụ ngôn nén bạc). Nhưng nếu chúng ta tự rời xa Ngài, thì Ngài chỉ biết CHỜ ĐỢI, nếu chúng ta dùng sự hiểu biết của bản thân để phản đối thì Ngài chỉ biết NĂN NỈ.

Nhờ Mẹ, với Mẹ và trong Mẹ, ước gì mỗi một người chúng ta biết can đảm CHO CHÚA CƠ HỘI để chúng ta không bị đói khát đến nỗi “ao ước lấy đậu muồng heo mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho”; để chúng ta không phải “nổi giận và không chịu vào nhà”; nhưng mà là luôn được tham dự bàn tiệc, cùng “ăn mừng và vui vẻ”. Amen.

FxTrần Văn Hoài, OFMConv

 …………………………………………………………..

  1. Lạy Chúa, xin cho các chủ chăn trong Hội Thánh biết quảng đại đón nhận và tận tâm giúp đỡ những người lỡ lầm xa Chúa.Chúng con cầu xin Chúa

ĐÁP:     XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON

  1. Lạy Chúa, xin cho mọi người cảm nhận được tình yêu thương của Chúa và biết mở rộng tâm hồn đón tiếp Ngài.Chúng con cầu xin Chúa
  2. Lạy Chúa, xin cho những người đang sống trong ân sủng của Chúa biết thật lòng chia sẻ niềm vui khi có người tội lỗi trở về.Chúng con cầu xin Chúa
  3. Lạy Chúa, xin cho cộng đoàn chúng con xác tín vào lòng yêu thương của Chúa trong mọi thử thách và cám dỗ.Chúng con cầu xin Chúa