Suy Niệm Lời Chúa-みことばの食卓

CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN

05-07-2020

 

KHIÊM NHƯỜNG

Khởi đầu bài Tin Mừng hôm nay là một lời nguyện tạ ơn ngắn của Chúa Giê-su, lấy cảm hứng từ những biến cố vừa mới xảy ra. “Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn” (câu 25). Dĩ nhiên không phải hễ thông thái là bị loại ra khỏi thế giới của lòng tin. Tin là một hồng ân nhưng không của Thiên Chúa, dành cho những ai có lòng khiêm nhường, chứ không phải là đặc ân chỉ dành riêng cho những người thông thái hay hiền triết.

Thiên Chúa an bài mọi sự cần thiết để mọi nơi và mọi thời, con người tìm thấy con đường đến với Người. Đó là con đường của sự khiêm nhường. Bởi lẽ chính Người là Đấng rất khiêm nhường, khiêm nhường đến độ bị người đời quên lãng, dẫu Người là Đấng tạo thành trời đất từ hư vô, và ban cho con người một thế giới xinh đẹp cùng với sự tự do. Người khiêm nhường ẩn mình trong vô hình để con người được toàn quyền sử dụng tự do của mình. “Con người là chi mà Chúa cần nhớ đến; phàm nhân là gì mà Chúa phải bận tâm?” Thế nhưng Người đã bận tâm, đã cúi xuống và cúi xuống thật sâu để đồng hành với con người trong mọi vui buồn của cuộc sống. Chỉ có những trái tim biết khiêm nhường mới nhận ra sự hiện diện của một Thiên Chúa vô cùng khiêm tốn như thế.

Làm thế nào để có được sự khiêm nhường? Chính Đức Giê-su sẽ dạy cho chúng ta biết con đường khiêm nhường. Ở nơi Ngài biểu lộ một sự khiêm nhường và lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa là Cha. Từ trời cao Chúa đã hạ mình xuống thế. Từ thân phận là Thiên Chúa, Ngài đã hạ mình xuống mang thân phận một con người. Là Thiên Chúa cao sang, Ngài đã tự nguyện xuống làm một người dân dã nghèo hèn. Là thánh thiện vô cùng, Ngài đã tự nhận lấy thân phận tội đồ. Là Đấng hằng sống, Ngài đã tự nguyện chết đi. Suốt cuộc đời, Ngài đã không ngừng cúi xuống những thân phận tăm tối, nghèo hèn, tội lỗi, và bị loại trừ. Một cử chỉ không thể nào quên là trong bữa tiệc ly, Ngài đã quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ. Cuối cùng trên thập giá, Ngài đã thể hiện sự vâng phục hoàn toàn Thánh Ý Chúa Cha, đã trao ban tất cả cho con người, và biểu lộ sự hạ mình xuống tận cùng, không còn có thể xuống hơn được nữa.

Đức Giê-su vừa là Thầy, là Chúa và vừa là Bạn đồng hành. “Hãy học cùng tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (câu 29). Ở nơi Giê-su, Thiên Chúa vẫn đang không ngừng cúi xuống để nâng chúng ta lên tới Người. Những ai kiêu căng tìm nâng mình lên thì sẽ chẳng bao giờ gặp được Thiên Chúa. Ngược lại, chỉ những ai khiêm nhường nhỏ bé mới thấy được Thiên Chúa, và tìm được sự nghỉ ngơi an lành thật sự. Hãy mau mắn ghi dành vào trường học Giê-su. Vì Chúa Giê-su, người Thầy kiên nhẫn và khiêm tốn, giúp chúng ta khám phá lòng thương xót của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, và ngay cả nơi thập giá đè nặng trên mình nữa.

GB Phan Đức Định SJ

 

CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN

12-07-2020

 

Bài đọc thứ nhất hôm nay gồm 2 câu ngắn gọn trong Sách Ngôn sứ Isaiah khẳng quyết rằng Lời Thiên Chúa giống như Mưa rơi xuống mặt đất sẽ ‘Không thể nào không sinh kết quả’. Bài đọc thứ hai trích từ Thư thánh Phaolô gửi tín hữu thành Roma thì vẽ lên Viễn tuợng Cánh chung về Tuơng lai vinh quang không chỉ cho con nguời mà cho toàn thể vũ trụ thụ tạo khi “đuợc giải thoát khỏi vòng nô lệ sự hư nát.” 

So với hai bài đọc trên, thì đoạn Phúc âm theo Thánh Mátthêu xem ra như có một ‘cung giọng’ khác. Lời Chúa ở đây đuợc ví không như mưa nhưng như hạt giống đuợc gieo vãi ra, và có nhiều hạt ‘Không sinh đuợc hoa quả’! Tuy nhiên điều này không mâu thuẫn,mà chỉ nói lên hai mặt của một thực tại – vì tuy Lời Chúa có sức mạnh cứu độ khách quan và thế giới vũ trụ sẽ huớng về “Trời mới đất mới”, thì vận mệnh cuối cùng của từng con nguời có dự phần đưọc vào tuơng lai đó không vẫn còn tùy nơi chính họ. 

Dụ ngôn là một cách kể truyện Chúa Giêsu thường dùng để giảng dạy. Nói cách đơn giản, là Nguời dùng một hình ảnh quen thuộc trong tự nhiên hay đời sống xã hội bình thuờng của con nguời, nhưng đưa vào một điểm bất ngờ nào đó để đưa nguời nghe đến một thực tại tâm linh hay siêu nhiên. Nghề nông thời Chúa Giêsu còn ở trình độ kỹ thuật thấp, và hạt giống là thứ quý giá không phung phí đuợc. Người nông gia nào khi gieo hạt cũng phải tính toán truớc để chỉ gieo trên bề mặt có triển vọng đem lại thu hoạch cao – nhưng nguời gieo giống trong dụ ngôn thì lại vung vãi hạt ra khắp nơi, cả trên vệ đường, nơi gai góc hay sỏi đá! Giống như thế, Thiên Chúa “vãi tung” ân sủng của Nguời trên mọi hạng nguời, không phân biệt tâm thế hay trình độ của họ. Nhưng chỉ có những ai biết đón nhận hạt giống Lời cắm sâu vào lòng, rồi để cho hạt giống đó đuợc lớn lên thì cuộc đời họ mới đơm bông kết trái. Còn những ai không hiểu, nông nổi hời hợt, đam mê của cải, lo lắng chuyện thế gian…thì hạt giống Lời sẽ bị chết nghẹt không lớn lên đuợc!

Câu hỏi đặt ra cho từng nguời chúng ta hôm nay là, “Tôi là bề mặt nào đây khi Lời Chúa đuợc gieo xuống? Là vệ đuờng nơi thứ gì cũng sớm bị quét đi? Là sỏi đá, gai góc? Hay là đất tốt phì nhiêu hứa hẹn cho hạt giống nảy sinh nhiều bông hạt?”

Linh Mục Đàm Xuân Lộ

 

 

CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN

19-07-2020

 

Ba Dụ Ngôn

 Chỉ trong một đoạn tin mừng ngắn hôm nay thánh Ma-thêu trình bày cho chúng ta ba dụ ngôn về Nước Trời. Trong suốt hành trình rao giảng của mình, Đức Giêsu đã cố gắng để giới thiệu với những người đi theo Ngài về Nước Trời. Để nói về Nước Trời Đức Giêsu luôn dùng những dụ ngôn với những hình ảnh gần gũi, dễ hiểu đối với chúng ta.

 Trong dụ ngôn thứ nhất, Nước Trời được ví như chuyện một người đi gieo hạt giống trong ruộng mình. Người đi gieo giống luôn cẩn thận để chọn những hạt giống tốt để có được vụ mùa bội thu. Tuy nhiên, khi lúa lớn lên anh đã phát hiện ra ngoài những cây lúa từ những hạt giống anh gieo còn có những ngọn cỏ lùng được gieo bởi bàn tay của kẻ thù. Những người đầy tớ đã kinh ngạc trước câu trả lời của người chủ khi họ muốn nhổ ngay đám cỏ lùng vô duyên kia. “Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa”. Ông chủ không phải không muốn tiêu diệt cỏ lùng. Tuy nhiên điều ông quan tâm hơn đó chính là sự an toàn của những cây lúa tốt. Thế giới mà chúng ta đang sống cũng giống như cánh đồng pha trộn giữa lúa và cỏ lùng, giữa điều thiện và ác, tốt và xấu. Lắm khi chúng ta tự hỏi mình hay trách móc Chúa tại sao cái ác cứ còn tồn tại? Đọc bài tin mừng hôm nay chắc có lẽ từng người đã có câu trả lời cho vấn nạn này.

 Kế đến, Nước Trời được trình bày như chuyện của hạt cải. Hạt cải thì ai chẳng biết là bé nhỏ. Muốn diễn tả sự bé nhỏ của bất cứ vật gì chỉ cần nói bé như hạt cải thì dường như ai cũng hiểu được. Nước Trời cũng giống như thế bé nhỏ, đơn sơ. Thói thường con người hay ham thích những gì to lớn, vĩ đại. Không phải chỉ có “Việt Nam ham to” đâu mà dường như phần đông con cái loài người bị ám ảnh bởi những thứ đồ sộ, choáng ngợp. Lắm khi chúng ta ao ước phải chi đạo của mình mạnh hơn chút, có nhiều công trình vĩ đại để đời hơn chút. Điều đó hoàn toàn không có gì sai nếu như phục vụ cho lợi ích của con người. Tuy nhiên dụ ngôn ngày hôm nay nhắc cho chúng ta nhớ rằng Nước Trời chỉ bé như hạt cải mà thôi. Đừng đánh giá sự thành công hay thất bại của Nước Chúa dựa vào sự to lớn của vật chất, hào nhoáng của vinh quang. Tuy nhiên dù nhỏ bé như hạt cải nhưng Nước Trời là nơi cư ngụ cho tất cả mọi người một khi Nước Trời hiển trị.

 Dụ ngôn cuối cùng dành cho các bà nội trợ. Ai hay nấu nướng, làm bánh thì sẽ hiểu dụ ngôn này. Làm bánh cần có men. Men rất quan trọng và cần thiết nhưng nếu phải vừa đủ lượng thì bánh mới ngon. Thông thường chỉ cần một lượng men bé thôi cũng đủ làm dậy cả một khối bột lớn. Nước Trời hay những người thuộc về Nước Trời cũng giống như men vậy. Nhỏ bé thôi, đơn sơ thôi nhưng vô cùng quan trọng. Người ta vẫn hay chỉ ra con số những người theo đạo trên toàn thế giới để nói rằng những người theo Ki-tô giáo chỉ là con số nhỏ. Thật sự Ki-tô giáo có con số tín đồ lớn nhất trong tất cả các tôn giáo. Dù thế đi nữa, so ra với dân số thế giới thì con số này vẫn còn khiêm tốn. Dĩ nhiên chúng ta được mời gọi để nói về Chúa cho nhiều người hơn nữa. Nhưng dụ ngôn này nhắc cho chúng ta tính chất của người Ki-tô đó chính là men cho đời. Chúng ta không cần phải quá bị ám ảnh bởi những con số. Điều cần hơn là hãy tự hỏi xem tôi có thực sự là men mang giá trị tin mừng ướp cho đời chưa?

 Ước chi chúng ta dám sống nhỏ bé, âm thầm như những hạt cải để với sự trợ giúp của Chúa chúng ta trở thành nơi trú ẩn, làm cho cuộc sống của nhiều người được ướp nồng yêu thương. Và ước chi chúng ta cũng biết kiên nhẫn với nhau và kiên nhẫn với chính mình như ông chủ trong dụ ngôn hôm nay. Amen

Giuse Nguyễn Thanh Nhã SJ

 

 

 

CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN

26-07-2020

 

 

QUỐC TỊCH NƯỚC TRỜI

Kính thưa cộng đoàn Phụng Vụ! Hầu hết các giáo xứ tại Nhật đã có Thánh lễ trở lại, tuy nhiên vẫn phải giữ mọi biện pháp phòng tránh dịch có thể. Được trở lại tham dự Thánh lễ trực tiếp là niềm vui mừng của biết bao nhiêu người, và cũng là thách thức tránh bị nhiễm bệnh và lây lan trong thời điểm này. Vì thế, với sự cộng tác và ý thức của người Công giáo, chúng ta cùng nhau sống đức tin, hầu vượt qua thời gian khó khăn và khủng hoảng này.

       Một lần nọ, trong một dịp thảo luận chuyên đề, con có đặt ra một số câu hỏi đại loại như: “trong cử toạ, ai trong chúng ta muốn vào Nước Trời?”. Ngay sau câu hỏi, hàng trăm cánh tay giơ cao không chút do dự. Tuy nhiên, sau khi nghe con hỏi: “ngay lúc này đây (ngay bây giờ), ai trong chúng ta muốn về Nước Trời liền?”. Vừa nghe xong, cũng khá nhiều cánh tay giơ lên, nhưng rồi những cánh tay mới giơ cao ấy từ từ được bỏ xuống trong sự e dè, ngại ngần.

Thiết nghĩ, giả sử câu hỏi thứ hai được thay thế bằng một câu khác như: “ngay giờ phút ngồi đây, ai trong chúng ta muốn được qua Mỹ, qua Nhật hay qua các nước Châu Âu?”. Có lẽ mọi cánh tay đều được giơ lên cao một cách dứt khoát, không mảy may do dự! Phải chăng chúng ta kỳ vọng và ước mơ những gì không như Thiên Chúa mong mỏi “Nước Trời giống như kho tàng…, Nước Trời giống như người buôn đi tìm ngọc quý…Nước Trời giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá, nhưng chỉ chọn cá tốt, còn cá xấu thì ném ra ngoài”? (x. Mt 13, 44-48). Dường như chúng ta chưa được cảm nghiệm nhiều về Nước Trời! Chúng ta chưa được cảm nghiệm một cách sâu sắc đến nỗi biến đổi cuộc sống của mình hầu dám bỏ hết tất cả để được Nước Trời!

Một cách nào đó, chúng ta chưa dám khẳng khái xác tín như Thánh Phao-lô đã tin nhận rõ ràng trong thư gửi cho giáo đoàn Phi-líp-phê: “Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian. Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giê-su Ki-tô từ trời đến cứu chúng ta” (x. Pl 3, 19-20). Trong bản văn tiếng Việt đây, chúng ta chưa thấy rõ tính thuộc về Nước Chúa của mỗi Ki-tô hữu. Ít nhất, bản dịch Kinh Thánh tiếng Nhật và tiếng Anh giúp chúng ta nhận ra ‘quốc tịch đích thật’ của người Ki-tô là gì, và ‘thuộc về Nước Trời’ ra sao, “For our citizenship is in heaven (God’s Reign or Kingdom)” và “私たちの国籍(天の国)にある”. Trong chúng ta, ai cũng mang một quốc tịch nhất định và thuộc về một quốc gia nào đó, mà nơi đó chúng ta gọi là quê hương. Đối với quê hương ấy, không cần nói ra, chúng ta đều có tình cảm đặc biệt dành cho và mang niềm tự hào nhất định nào đó. Dẫu cho trải qua bao thăng trầm khó khăn nhất trong đời khiến nhiều người chúng ta phải rời xa xứ, xa quê hương, và rơi vào tình trạng vô quốc tịch hoặc đến một nơi bến bờ tự do, được nhận quốc tịch mới nào đi chăng nữa, thì tình cảm đau đáu sâu thẳm trong lòng của mỗi chúng ta dành cho quê hương, nơi mà chúng ta được sinh ra, nơi ‘chôn nhau cắt rốn’, nơi còn mồ mả ông bà tổ tiên…không thể nào tan biến hoặc ‘cuốn theo chiều gió’ hay ‘già nua theo năm tháng’! Hơn nữa, là một người Ki-tô hữu, khi được nhận lãnh bí tích Thanh Tẩy (lúc lọt lòng hay khi đã trưởng thành) thì chúng ta được mang lấy một ‘quốc tịch’ mới mà Thánh Phao-lô xác nhận và gọi là ‘quốc tịch đích thật’ hay ‘quốc tịch Nước Chúa/Nước Trời’. Và ‘quốc tịch’ này không mặc định chúng ta được vào Nước Trời khi chẳng cần sống đạo, mà đúng hơn là mở ra cánh cửa giúp chúng ta có cơ hội được tiến vào Nước Chúa sau khi chu toàn mọi bổn phận và sống đạo trung thành.

Để được nhập tịch một quốc gia nào đó, chúng ta phải hội đủ mọi điều kiện, tuân theo Hiến pháp của nước ấy. Trong khi đó, để được có ‘quốc tịch Nước Trời’, chúng ta không cần phải vượt qua những kỳ thi trong kỳ hạn nào, không cần phải chứng minh nhân thân, không cần hoàn thành một tá giấy tờ phức tạp, v.v…mà chúng ta được Thiên Chúa mời gọi, ban thưởng nhưng không, được bày biện cho chúng ta không dựa trên công trạng hay thành quả của chúng ta. Hơn hết, chỉ nhờ vào lòng thương xót, tình yêu thương Thiên Chúa dành cho chúng ta như Thánh Phao-lô trình bày cụ thể trong thư gửi cho giáo đoàn Rô-ma “những ai Người đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi: nhưng ai Người đã kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính; mà những ai Người đã làm cho nên công chính, thì Người cũng cho họ vinh quang” (Rm 8, 30).

Và khi chúng ta được lãnh nhận ‘quốc tịch Nước Trời’ thì chúng ta cũng phải sống theo Hiến Chương Nước Trời (hay nói theo ngôn ngữ bình dân: là sống đạo) hầu được vào Nước Chúa cùng với chư Thánh, bao gồm cả ông bà cha mẹ, những người thân hữu đã được hưởng nhan Thánh muôn đời trước chúng ta. Nói một cách khác, chúng ta không thể ‘ngồi mát ăn bát vàng’ hay ‘ngồi chơi xơi nước’ hoặc ‘ngồi chờ sung rụng’, mà chúng ta phải cộng tác với ơn Chúa và nỗ lực trung thành sống đạo, hy sinh, bỏ hết những gì tạm thời để có cơ hội thuộc về Nước Trời vĩnh hằng: “Nước Trời như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia khi tìm được, vui mừng trở về bán tất cả để mua thửa ruộng ấy” (Mt 13, 44), và chịu đánh đổi mọi thứ chóng qua hầu đạt được “Nước Trời như ngọc quý. Tìm được viên ngọc quý, người buôn nọ về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy” (Mt 13, 45). Sau cùng, ngoài việc tận dụng sống với ơn Chúa, nỗ lực sống đạo mỗi ngày, chúng ta phải trở nên ‘cá tốt’ được chọn khi “Nước Trời giống như lưới thả bắt mọi thứ cá, nhưng khi kéo lên bãi, ngồi lựa ra cá tốt thì cho vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài” (x. Mt 13, 47-48). Và để đạt được mọi điều này, chúng ta cần xin ơn khôn ngoan phân định như Vua Sô-lô-mon đã chẳng xin gì từ Thiên Chúa ngoài ơn khôn ngoan, phân biệt lành dữ “vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan để đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ, vì ai có thể xét xử dân này, một dân của Chúa đông đảo thế này?” (1V 3, 9). Chúng ta không xin ơn khôn ngoan nhận ra Thánh ý Chúa hầu như Vua Sô-lô-mon để lãnh đạo dân, nhưng có được ơn khôn ngoan biết đón nhận – thực thi theo ý Chúa; có được ơn khôn ngoan hầu phân định điều đúng – sai, điều gì cần làm và không nên làm…trong cuộc hành trình dương thế đầy cam go, chông gai, truân chuyên, nhiều nỗi buồn nhưng cũng lắm niềm vui.

Chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con ơn được làm công dân quê hương Nước Trời khi chúng con được lãnh nhận Bí tích Thanh Tẩy; Lạy Chúa, xin đồng hành nâng đỡ chúng con sống xứng đáng với ‘tư cách của công dân Nước Trời’ trong cuộc sống hằng ngày:

 

Nước Trời Chúa ban cho ta

Chẳng vươn cao thẳm, không xa đời mình.

Được gọi công dân an minh

Quê hương đích thật, quang vinh muôn phần

Khôn ngoan phân định thánh ân

Sẵn sàng buông bỏ, lãnh phần Chúa trao. Amen!

Lm. Xuân Hy Vọng