Suy Niệm Lời Chúa-みことばの食卓

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN

02-08-2020

 

Các Con Hãy Cho Họ Ăn!

Khởi đầu bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy Chúa muốn tìm một nơi hoang vắng. Có thể Người muốn có thời gian thinh lặng trong cầu nguyện để ở với Cha và hồi tâm những sự việc đã xảy ra. Nhất là biến cố Gioan bị chặt đầu. Cái chết của Gioan là một điềm báo cho số phận của một ngôn sứ, mà Chúa Giê-su cũng không ngoại lệ. Cũng có thể Chúa muốn nghỉ ngơi đôi chút sau những ngày dài rao giảng Tin Mừng, chữa lành mọi kẻ ốm đau tật nguyền, cũng như xua trừ ma quỷ ra khỏi lòng con người.

Nhưng dự định của Chúa đã bị vỡ khi một đám rất đông dân chúng theo Người. Từ một nơi thanh vắng cô tịch trở nên một nơi đông đúc, chứa chan lòng thương xót, và rộn ràng sự sẻ chia. Nhìn thấy nhu cầu của dân chúng, Chúa chạnh lòng thương. Ngay lập tức, Người tiếp tục giảng dạy và chữa lành các bệnh nhân của họ. Ở điểm này, chúng ta có thể rút ra một bài học nào đó chăng? Khi thấy nhu cầu cấp bách cần giúp đỡ của người khác, chúng ta thường có thái độ thế nào? Anh chờ tôi chút nhé, tôi đi cầu nguyện trước đã. Xin lỗi anh, tới giờ tôi phải đi “đọc kinh” rồi. Để hôm khác lại tới nhé, hôm nay tôi bận lắm không giúp anh được. Nhà tôi vẫn còn túng thiếu, anh tìm người khác giúp nha… Rất nhiều lần chúng ta vịn lý do cá nhân mà quên thể hiện lòng thương xót như Chúa.

Việc thể hiện lòng thương xót có thể vượt quá sức của chúng ta. Như trong bài Tin Mừng, các tông đồ ngỡ ngàng và lo lắng vô cùng khi mà Chúa yêu cầu các ông hãy cho đám đông dân chúng trên 5000 người ăn, ở nơi hoang vắng này; trong khi các ông chỉ có vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá. Không ít lần chúng ta cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực trước những đòi hỏi của Tin Mừng.

Nhưng nếu chúng ta tin tưởng nơi Chúa, dám can đảm đặt tất cả những gì chúng ta có vào tay Chúa, thì kết quả hoàn toàn vượt sức tưởng tượng của con người. Một chút hi sinh, một chút thiện chí, một chút chia sẻ, sẽ làm nên những điều kỳ diệu. Chúng ta để ý kỹ chi tiết hóa bánh ra nhiều trong Tin Mừng hôm nay. Chúa không biến năm cái bánh và hai con cá thành một núi bánh và một núi cá, để mọi người tha hồ đến lấy mà ăn. Phép lạ xảy ra khi các môn đệ đưa bánh và cá cho Chúa, Chúa tạ ơn rồi bẻ ra, và trao cho các môn đệ, các môn đệ lại bẻ ra rồi trao cho dân chúng. Chắc hẳn trong dân chúng, mọi người cũng làm y như vậy: tạ ơn, bẻ ra và trao cho nhau.

Bẻ ra và trao ban, không làm cho người ta trở nên nghèo đi. Nhưng ngược lại, chúng ta càng thêm phong phú và no đủ. Nghèo tiền nghèo bạc chứ đừng nghèo tình thương và lòng thương xót. Có tình, cuộc sống trở nên ý nghĩa. Có tình, cuộc sống bớt khổ đau. Phép lạ xảy ra cho những ai có tình và có niềm tin nơi Chúa. Hôm nay đây, Chúa Giê-su vẫn tiếp tục mời gọi chúng ta: Các con hãy cho họ ăn!

 

 

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN

09-08-2020

 

Ngôn sứ Elia sống vào khoảng thế kỷ thứ 9 truớc Chúa Giêsu. Thời đó, Israel sau vua Solomon đã bị phân đôi thành 2 vuơng quốc: Israel ở phía Bắc và Juda ở phía Nam. Vương quốc Juda, có lẽ vì có Đền thờ tại Jerusalem trên phần đất mình, đã tuơng đối “giữ đạo” đuợc lâu hơn phía Bắc nơi các vua kể từ Jeroboam – vì muốn dân chúng khỏi huớng về Jerusalem – đã để cho tín nguỡng thờ các thổ thần Canaan phát triển. Vị ngôn sứ tên Elia (có nghĩa ‘Chúa của tôi là Yahweh’!) duới triều vua Ahab đứng lên thách thức đạo thần Baal đuợc hoàng hậu Jezebel (vốn là con gái của vua Sidon xứ Phoenicia) như chuyện thuật trong Sách Các Vua chương 17. Ông thắng cuộc, nhưng bị Jezebel cho quân truy sát nên phải chạy trốn lên núi Horeb ẩn trong hang, rồi gặp Chúa như đuợc kể trong Bài đọc 1 hôm nay. 

Bài Phúc âm theo Mátthêu hôm nay là nối tiếp theo chuyện Chúa hoá bánh ra nhiều nuôi năm ngàn nguời (Mt 14,13-21) Câu 22, “Chúa Giêsu bắt các môn đệ xuống thuyền đi qua bờ bên kia truớc, trong lúc Ngài giải tán đám đông” cho ta thấy là các môn đệ không muốn đi, không muốn rời đám đông mà chính Chúa phải làm công việc giải tán họ !  Điều này dễ hiểu, vì hẳn các ông đang say sưa trầm mình trong sự thán phục, tôn vinh của dân chúng – các ông mê mải “ăn theo” vinh quang đến từ một sự lạ không phải đến từ mình nhưng do Chúa làm ! Còn Chúa Giêsu thì không bị đám đông mê hoặc, Nguời đi lên núi (giống như Elia xưa) để cầu nguyện, tức là gặp gỡ Thiên Chúa của Người ! 

Con thuyền của các môn đệ trong đêm bị sóng đánh đưa ra xa bờ, nhưng chắc sóng gió trong lòng các ông do bực bội hờn dỗi vì bị “cắt cuộc vui sớm” có khi còn mạnh mẽ hơn ? Khoảng canh tư, tức sau 3 giờ sáng, nghĩa là khi màn đêm đã bắt đầu bớt đen, nguời ta đã có thể thấy lờ mờ những gì trên mặt nước, Chúa “thủy thượng phiêu” đến với gần thuyền nhưng những con mắt suốt đêm không ngủ đuợc của các ông đã mờ đi và không thể nhận ra Nguời. Các ông hoảng hốt, sợ hãi tuởng Chúa là Ma! Khi Chúa lên tiếng, “Thầy đây. Đừng sợ!” – các ông vẫn im tiếng chưa dám tin. Ngay ‘đại sư ca’ Phêrô, nguời từng nhanh nhẩu tuyên tín nhất nhóm, cũng bán tín bán nghi mà ra điều kiện, “Thưa nếu thật là Thầy thì xin cho con đi trên mặt nuớc…” Hàm ý rằng tôi chỉ tin Thầy nếu đuợc thầy cho khả năng làm sự lạ – như Thầy ! Có những nhà chú giải cho rằng Phêrô không nhìn vào Chúa mà lại nhìn xuống chân nên ông chìm, nhằm đưa ra bài học lthiêng liêng là chúng ta phải dán mắt vào Chúa chứ đừng quan tâm đến sức của chính mình, thì mọi sự sẽ…OK trong mọi hoàn cảnh ! Nhưng chính bản văn Phúc âm không nói Phêrô nhìn đâu cả mà bảo, “thấy gíó thổi thì ông đâm sợ”, rồi “khi bắt đầu chìm thì ông la lên Thưa Thầy, xin cứu con!” Chi tiết “Đức Giêsu liền đưa tay nắm lấy ông” cho thấy lúc ấy có lẽ ông đã đến sát bên Chúa rồi – chứ không phải ông còn ở xa và Chúa ‘vụt phi thân’ đến để cứu ông ! 

Trong cuộc đời môn đệ, có khi chúng ta gặp hoàn cảnh như Elia bị chống đối, truy bức – cần phải lui về nơi “núi thánh” để nghe lại tiếng Chúa; nhưng ngay cả khi đuợc tung hô vì thành công, vì vinh quang chúng ta cũng cần biết rút đi đúng lúc, ra ‘biển vắng’ để không ‘đánh mất chính mình’ ! 

Chúa có khi giống như tạm thời vắng mặt, nhưng thực sự Ngưòi không hề bỏ rơi chúng ta. Nguời sẽ lại đến với ta, có lúc trong tiếng gió hiu hiu nhè nhẹ (sau khi bão táp, động đất, hoả tai đã qua), có lúc ngay giữa sóng gió trên biển khi thuyền ta như đã mất lái và không biết sẽ trôi nổi về đâu. 

Nhưng ta phải có lòng tin, và biết kêu cầu lên Người !

Gioan X. Lộ

 

 

 

CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN

16-08-2020

 

Lòng tin của người phụ nữ ngoại giáo

 Lòng tin của những người ngoại giáo được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong các sách tin mừng. Không khó để tìm những dịp Chúa công khai tán dương đức tin của những người mà dưới con mắt của người Do Thái thời bấy giờ được coi là “quân ngoại đạo”. Chúng ta có thể nêu một số trường hợp điển hình ở đây. Ví dụ, viên đại đội trưởng của thành Caphacnaum đã được Chúa khen rằng “Ngay cả trong dân Israel, tôi cũng không thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế” (Lc 7,9). Chắc hẳn ai cũng nhớ dụ ngôn nổi tiếng mang tên Người Samari nhân hậu. Trong dụ ngôn này, Chúa cho thấy không phải người kinh sư hay ông biệt phái, mà chính người ngoại đạo Samaria đã cảm thương và giúp đỡ kẻ khốn cùng. Hay khi Chúa làm phép lạ chữa 10 người phong khỏi bệnh, Ngài đã phải não nề thốt lên “Chín người kia đâu ? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại đạo này” (Lc 17,17-18). Bài tin mừng mà chúng ta đọc hôm nay cũng thế, lại là một người ngoại đạo được Chúa tán dương vì lòng tin của bà ấy.

 Thánh Ma-thêu kể rằng khi Chúa Giêsu lui về miền Tia và Xi-đôn thì Ngài đã gặp người phụ nữ dân ngoại mà thánh sử gọi là người đàn bà Ca-na-an. Tia và Xi-đôn là vùng đất của người ngoại nên chuyện gặp một người phụ nữ ngoại giáo cũng là chuyện bình thường. Đoạn tin mừng mà chúng ta đọc hôm nay nằm ở chương 15 của tin mừng theo thánh Ma-thêu có nghĩa là Chúa Giêsu đã bắt đầu việc rao giảng tin mừng cũng đã khá lâu. Có nghĩa là danh tiếng của Chúa Giêsu đã được nhiều người biết đến. Vì thế người phụ nữ ca-na-an này đến kêu cầu với Chúa cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, như đã đề cập bên trên, thái độ của Chúa Giêsu đối với người phụ nữ này hơi khó hiểu thậm chí gây sốc khi Ngài “ngó lơ” bà ta. Ngay cả khi các môn đệ nhắc Ngài về sự hiện diện của người phụ nữ Chúa Giêsu đã quả quyết “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Is-ra-en” (Mt 15,24). Có nghĩa là chuyện của người phụ nữ này không liên quan chi đến Thầy vì bà ta là dân ngoại. Đỉnh điểm của sự khó hiểu khi chúng ta nghe Chúa Giêsu đối thoại với bà: “không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”. Dân Is-ra-el là con cái còn dân ngoại chỉ là chó? Đâu rồi hình ảnh dễ thương của Thầy Giêsu – Đấng luôn chạnh lòng thương trước nỗi đau của mọi người?

 Dựa theo mạch văn chúng ta có thể tin rằng việc Chúa Giêsu đối xử “lạnh nhạt” với người phụ nữ dân ngoại không phải vì Ngài ghét cái nguồn gốc dân ngoại của bà ấy. Đúng hơn, chúng ta có thể hiểu Chúa Giêsu muốn trao cho bà ấy một cơ hội để bày tỏ đức tin của mình. Việc so sánh người dân ngoại với chó là điều khá phổ biến trong xã hội Do Thái lúc bấy giờ. Người Do Thái còn kiêng cử giao tiếp với người ngoại để khỏi bị ô uế. Ở đây Chúa Giêsu đã không xua đuổi người phụ nữ ngoại đạo và còn đối thoại với bà cho thấy Ngài không có thái độ như những người cùng thời đối với người ngoại giáo. Chính thái độ “lạnh lùng” của Chúa Giêsu đã trao cho người phụ nữ này một cơ hội để khẳng định niềm tin của mình. Lời khen mà Chúa Giêsu dành cho bà không chỉ là lời khen suông mà còn đi kèm với câu khẳng định “bà muốn thế nào, sẽ được như vậy”. Đức tin của bà vào Chúa Giêsu đã mang lại cho bà điều bà mong muốn.

 Là những người tin Chúa, trong cuộc sống lắm lúc chúng ta được mời gọi để bày tỏ niềm tin của mình như người phụ nữ ngoại đạo trong bài tin mừng ngày hôm nay. Đó là những khi chúng ta tưởng chừng như Chúa làm ngơ, im lặng trước những gì chúng ta khẩn cầu. Đó là những lúc chúng ta tưởng rằng Chúa không hiểu hay không thông cảm được với những nỗi đau mà chúng ta đang chịu. Cần phải nhớ rằng một niềm tin không trải qua thử thách thì không thể lớn lên. Giống như những viên ngọc muốn tròn đầy phải được mài giũa, cây trái muốn tốt tươi phải được cắt tỉa. Lòng tin của chúng ta vào Chúa được làm cho lớn lên qua những đêm tăm tối của đức tin. Ước chi chúng ta biết kiên vững như người phụ nữ ngoại đạo này để rồi cũng giống như bà chúng ta vui mừng khi được nghe Chúa nói “lòng tin của con thật mạnh. Con muốn gì thì sẽ được như vậy” Amen

Linh mục Giuse Nguyễn Thanh Nhã SJ

 

CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN

23-08-2020

 

ƠN CHÚA VƯỢT TRÊN SỰ YẾU HÈN CON NGƯỜI

Kính thưa quý cộng đoàn Phụng vụ! Từ lúc Thánh lễ chung cử hành trở lại, nhiều người rất vui vì được tham dự trực tiếp dù phải tuân thủ các quy định phòng bệnh dịch cô-vi; và cũng không ít người vẫn phải tham dự Thánh lễ trực tuyến hằng tuần. Dù sao chăng nữa, Chúa vẫn luôn đồng hành với mỗi người chúng ta qua đời sống cầu nguyện, qua các biến cố cuộc sống hằng ngày, kể cả qua các gian nan vất vả cuộc đời.

Qua các bài đọc hôm nay, chúng ta có thể thấy rõ một điều: sự yếu hèn của Thánh Phê-rô ngày trước cũng là sự yếu hèn của chúng ta hôm nay. Vừa ngay khi được ơn tuyên xưng đức tin tại xứ Xê-da-rê Phi-líp-phê, Thánh Phê-rô đã quay sang cản ngăn ân sủng của đức tin. Hai chi tiết đối nghịch nhau: “Si-mon Phê-rô thưa rằng: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”” (x. Mt 16, 16) và ít phút sau đó, “Phê-rô kéo Người lại mà can gián rằng: “Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu”” (x. Mt 16, 22). Chỉ ngay lúc tuyên xưng Chúa Giê-su là Con Thiên Chúa hằng sống, thì Thánh Phê-rô lại quay sang ngăn cản sứ mệnh cứu độ của Thầy mình. Và ngay sau đón nhận chương trình của Thiên Chúa qua việc tuyên tín nhờ sự mặc khải, thì quay sang suy tính dự định, và kế hoạch theo cách của con người như Chúa Giê-su đã trách Phê-rô “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người” (x. Mt 16, 23). Trong đời sống hằng ngày, đặc biệt đời sống đức tin, lắm lúc chúng ta yếu hèn, lắm lúc chúng ta nghi ngờ Chúa ngay cả sau khi tuyên xưng đức tin của mình. Thậm chí, chúng ta vừa được lãnh nhận ơn hoà giải xong, thì trong tâm trí chúng ta lại tự hỏi: Chúa đã tha tội cho tôi chưa?, và lòng trở nên áy náy, muốn đi xưng tội với một cha khác. Nhiều lúc, trong giờ cầu nguyện, suy gẫm, đôi lần chúng ta không tín thác vào Chúa dù chỉ vụt qua tâm trí hoặc tư tưởng!

Thế nhưng, ơn Chúa lại cao trọng và vượt xa sự yếu đuối, hèn kém của chúng ta. Chúa biết rõ hơn ai hết, chúng ta là những con người mong manh, hay đổi thay, thất thường, dễ quy hướng về tội lỗi. Chính vì thấu hiểu chúng ta hơn cả bản thân chúng ta, nên mầu nhiệm Con Thiên Chúa nhập thế và nhập thể được diễn ra kỳ diệu, nhắc nhớ mỗi người chúng ta rằng: Thiên Chúa đã mặc lấy xác phàm, đã hạ mình tột cùng, đã hoá mình ra không, đã chịu hết mọi đau đớn, gian truân của kiếp người, để rồi mang con người trở về với tình trạng ân sủng ban đầu khi được Thiên Chúa tạo dựng. Chúa Giê-su biết rõ con người yếu đuối, kém cỏi của Phê-rô, nhưng vẫn đặt để ngài làm rường cột Hội Thánh của Người “Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được” (x. Mt 16, 18). Phê-rô chỉ là phiến đá nhỏ nhoi, hèn yếu, bất xứng, nhưng nhờ vào công trình xây dựng của Thầy Giê-su chí thánh – là phiến đá thợ xây loại bỏ trở nên tảng đá góc tường – mà Hội Thánh của Thiên Chúa được trường tồn! Hơn nữa, Chúa Giê-su còn giao chìa khoá Nước Trời, quyền phán quyết tối thượng cho Phê-rô như lời tiên tri I-sai-ah trong bài đọc I “Ta sẽ để chìa khoá nhà Đavít trên vai nó: nó sẽ mở cửa và không ai đóng lại được; nó đóng cửa lại và không ai mở ra được” (x. Is 22, 22); cụ thể hơn như lời Người phán: “Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời: sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở” (Mt 16, 19).

Chính vì ơn sủng Chúa cao vời, vượt xa sự bất xứng, tính yếu hèn của con người chúng ta, nên cách thức Thiên Chúa hoạt động, thực hiện chương trình của Người cũng trổi vượt như lời tiên tri I-sai-ah tuyên sấm “trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy” (x. Is 55, 9). Con người chúng ta thường có những tiêu chí, tiêu chuẩn chọn nhân sự hay cộng tác viên làm việc với mình hoặc cho mình dựa trên trí tài đức. Tuy nhiên, cách thức Thiên Chúa trao sứ vụ cho một ai lại không dựa trên sự thành đạt, thành công, sự tài giỏi, tài năng, trí hiểu hay khôn ngoan thuần tuý của con người, mà hoàn toàn tuỳ thuộc vào yếu tố mà Thánh Phao-lô đã thốt lên trong thư gửi giáo đoàn Rô-ma “ôi thẳm sâu thay sự giàu có, thượng trí và thông biết của Thiên Chúa: sự phán quyết của Người làm sao hiểu được, và đường lối của Người làm sao dò được” (x. Rm 11, 33). Vì thế, mọi việc chúng ta sống – làm – đắc thủ đều “do Người, nhờ Người, và trong Người”, nói một cách rõ ràng hơn “muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người tồn tại và quy hướng về Người” (Rm 11, 36). Do đó, cả cuộc đời của chúng ta, cả những ngày sống của chúng ta chỉ duy nhất tóm gọn nơi hai chữ tuy giản đơn nhưng ý nghĩa sâu thẳm, đó là ‘tạ ơn’, và tâm tình này được diễn tả một cách đầy đủ nhất trong Thánh lễ – nơi chính Chúa Giê-su vừa là chủ tế, vừa là của lễ hiến tế, vừa là bàn thờ thánh hiến dâng lên Thiên Chúa Cha lời tạ ơn một cách trọn vẹn, hoàn hảo nhất!

Giờ đây, chúng ta cùng dành ít phút thinh lặng trước nhan Thánh Chúa chẳng phải để cầu xin, mà chỉ ước ao dâng lên Người tấm lòng chân thành của một người con thơ:

Dù con yếu hèn đổi thay

Ơn Ngài trợ giúp chuyển lay tâm hồn

Dù con xao xuyến bồn chồn

Tình Ngài nuôi dưỡng, ôn tồn dìu đưa

Chọn con từ thuở ngàn xưa

Tuôn tràn ân sủng như mưa dạt dào. Amen!

Lm. Xuân Hy Vọng

 

CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN

30-08-2020

 

Lạy Chúa xin hãy dùng con, như khí cụ bình an của Chúa

Mến chúc anh chị em luôn Bình an và Thiện hảo.

Tạ ơn Chúa và cảm ơn mọi người về tất cả, cách riêng là cơ hội được cùng chia sẻ Lời Chúa hôm nay. Và như anh chị em cũng biết, con hiện nay đang ở và mục vụ nơi Vương cung Thánh đường Thánh Phanxico, Assisi vùng Umbria nước Ý. Giờ đây, xin được chia sẻ một vài cảm nhận từ các bài đọc hôm nay qua cuộc đời của Thánh Phanxico, dù vẫn biết là rất khó để diễn tả qua một vài phút ngắn ngủi.

Là người Công Giáo Việt Nam, chắc là không ai mà lại không biết bài hát Kinh Hòa Bình, lời cầu nguyện (theo tinh thần) của thánh Phanxico Assisi và được phổ nhạc bởi Linh mục Nhạc sĩ Kim Long.

 “Lạy Chúa từ nhân. Xin cho con

Biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người.

Lạy Chúa xin hãy dùng con, như khí cụ bình an của Chúa

Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh.

Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân.

Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ.

Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.

Ôi Thần Linh thánh ái xin mở rộng lòng con.

Xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí.

Ơn an bình.”

Anh chị em rất thân mến, khi có dịp đến viếng thăm Vương cung Thánh đường Thánh Phanxico – nơi có mộ của ngài ở Assisi, chúng ta sẻ thấy được nội dung của lời kinh này được thể hiện qua các bức bích họa nơi Nhà thờ hạ (Basilica Inferioe), bên trái là cuộc đời thánh Phanxico và bên phải là cuộc Khổ nạn và Phục sinh của Đức Ki-tô. Bắt đầu từ việc Thánh Phanxico cởi bỏ tất cả, trả lại cho người cha ruột của mình để đi theo Lời mời gọi của Chúa, và đối diện là hình ảnh Chúa Giê-su trước quan tòa Phi-la-tô, bị lột áo và lột bỏ sự tự biện hộ và chịu đánh đập kết án. …Và hai bức bích họa tả hữu cuối cùng là hình ảnh thánh Phanxico đón nhận “chị chết” và hình ảnh Phục sinh của Đức Ki-tô.

Thánh Phanxico vẫn thường được gọi là người giống Chúa Giê-su, và vượt qua giới hạn tôn giáo cùng những khác biệc, có thể nói ngài là một trong những vị thánh được nhiều người yêu mến nhất. Nhìn vào cuộc đời của thánh nhân, ta có thể thấy nỗi bật hai yếu tố đó chính là LẮNG NGHE lời mời gọi của Chúa và TỪ BỎ tất cả để chọn đi theo lời mời gọi đó. Để đi theo lời mời gọi từ Thập giá, ngài đã từ bỏ giấc mơ trở thành Hiệp sĩ với bao quyền lực và danh vọng. Không chỉ là tiền tài hay tương lai, để sống Ơn gọi là con của “Cha ở trên trời” ngài đã chọn cách từ bỏ người cha trần thế cùng những gì ngài được hưởng. Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng, thánh Phanxico là người đã sống trọn lời mời gọi của Chúa Giê-su mà chúng ta vừa được nghe trong bài Tin Mừng hôm nay (Mt 16, 21-27). Để theo Chúa đã từ bỏ tất cả, vác thập giá, chấp nhận sự khinh bỉ sỉ nhục. Ngài đã chọn hy sinh mạng sống của bản thân để Chúa được sống trong ngài. Kết quả của chọn lựa đó đã giúp ngài luôn tràn ngận Bình an và Niềm vui, trở thành người anh em của hết mọi loài mọi vật và mọi thời. Vì Chúa và Tin Mừng thánh nhân đã chọn mất mạng sống, nhưng chính điều đó không chỉ đã giúp ngài được sống và còn được sống muôn đời, không những vậy sự sống của ngài đã, đang và vẫn hiện hiện, hướng dẫn mọi người trên trần gian này.

Anh chị em thân mến, nhưng đâu là nguyên nhân là động lực để thánh Phanxico có được chọn lựa đó. Chắc chắn phải có một xác tín lớn lao nào đó. Câu trả lời chúng ta có thể tìm thấy trong Bài đọc 1 hôm nay. “Lạy Chúa, Chúa đã khuyến dụ tôi, và Chúa đã khuyến dụ được tôi. Chúa đã hùng mạnh hơn tôi và thắng được tôi.” Trước khi đáp lại lời mời gọi từ Thánh giá ở Nhà nguyện Đamiano, thánh Phanxico đã được khuyến dụ ở Spoleto, khi ngài đang trên đường ra chiến trận, điều sẽ giúp ngài đạt được mơ ước trở thành hiệp sỹ. Tại Spoleto, một tiếng vọng huyền bí hỏi Phanxico:

  • Phanxico, con hãy trả lời ta. Con chờ mong ân huệ ai hơn? Ở một người làm chủ tất cả hay ở một kẻ chỉ vào hàng tôi tớ?
  • Thưa, dĩ nhiên là ở người làm chủ.
  • Vậy sao con lại đành theo chân kẻ làm tôi tớ chứ không theo chân người làm chủ mà trăm ngìn tôi tớ phải suy phục.
  • Lạy Chúa, con phải làm gì, xin Chúa truyền lệnh.
  • Phải làm gì? Thì con hãy trở về quê hương rồi sẽ rõ. Cứ trở về đi, con sẽ hiểu ý nghĩa cuộc ứng mộng đêm nay.

Chính việc mong muốn nhận ơn huệ từ “người làm chủ” mà thánh nhân đã chọn không “theo thói đời này, nhưng canh tân lòng trí, để biết đâu là thánh ý Chúa, biết điều gì tốt lành đẹp lòng Chúa và hoàn hảo”, “vì lượng từ bì Thiên Chúa” thánh nhân đã “hiến thân làm của lễ sống động và thánh thiện, đẹp lòng Thiên Chúa”, như những lời của thánh Phaolo Tông đồ trong Bài đọc 2.

Anh chị em thân mến, trong lời nguyện nhập lễ chúng ta đã xác tín “mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra”, ước gì xác tín đó không chỉ là trên môi miệng nhưng hằng mãi ghi khắc trong tâm can và được diễn tả một cách thiết thực trong mọi mặt của đời sống mỗi một người chúng ta. Nhờ vậy, như thánh Phanxico và cùng với ngài chúng ta không ngừng dâng lên Chúa lời cầu nguyện, lời nguyện mà chính thánh nhân vẫn hằng đọc trước Thánh giá.

Lạy Thiên Chúa tối cao và vinh hiển,

xin chiếu sáng cõi lòng tăm tối của con.

Xin ban cho con

đức tin ngay thẳng,

đức cậy vững vàng,

đức mến hoàn hảo,

cảm thức và hiểu biết,

để con thi hành

huấn lệnh thánh thiện và chân thật của Chúa.

Amen.

Fx Trần Văn Hoài, OFMConv.