Suy Niệm Lời Chúa-みことばの食卓

CHÚA NHẬT III PHỤC SINH
Ngày 05 tháng 5

Con Thuyền Giáo Hội Lữ Hành
Mừng Chúa Phục Sinh đến tất cả quý ông bà và anh chị em. Chúng ta đang ở trong Tuần III Mùa Phục Sinh. Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta suy ngẫm về hình ảnh Giáo Hội Chúa Ki-tô và cùng nhau cộng tác xây dựng Giáo Hội trong tin yêu và cậy trông.
Bài Tin Mừng theo thánh Gioan (Ga 21, 1-19) tường thuật lại biến cố Chúa Giê-su tỏ mình cho các môn đệ lần thứ ba, sau khi Người từ cõi chết trỗi dậy. Các môn đệ đồng lòng theo vị “thuyền trưởng” Phê-rô ra khơi bắt cá. Nhưng tiếc thay đêm ấy, họ chẳng bắt được con cá nào. Sáng sớm, bỗng có người đứng trên bãi biển hỏi thăm và nhắc khéo rằng: Hãy thả lưới bên phải mạn thuyền thì sẽ bắt được cá. Lúc này đây, ắt hẳn các ông đã nhớ lại giây phút không thể nào quên khi Thầy Giê-su gọi các ông bước theo Người trong một hoàn cảnh tương tự như hôm nay. Các ông đã vâng theo, đã thả lưới và đã bắt được đầy cá đủ loại. Nhìn thấy “phép lạ” vừa xảy ra, người môn đệ được Chúa yêu, ngay lập tức đã nhận ra dấu chỉ của Chúa và Người vừa bảo các ông thả lưới đó chính Chúa Giê-su.
Chúa Giê-su sau khi sống lại, Người đã tỏ mình ra các các môn đệ dưới nhiều hình thức khác nhau, có khi giống như một người làm vườn (x. Ga 20, 11-18), có khi lại như khách hành hương (x. Lc 24, 13-35), rồi có lúc chẳng khác chi một người đi dạo trên bãi biển (như bài Tin Mừng hôm nay). Hầu hết các bài tường thuật về Chúa Phục Sinh tỏ mình ra cho các môn đệ đều có một điểm chung. Đó là thoạt đầu các môn đệ không nhận ra được Thầy của mình, nhưng nhờ những gợi nhắc về những kỷ niệm với Thầy mà các ông bắt đầu nhận ra sự hiện diện của Chúa và tin rằng Đấng đã chịu đóng đinh trên thập giá, đã chịu mai táng trong mồ ba ngày và nay đã Phục Sinh. Đấng ấy hiện vẫn đang sống và đang đồng hành với mỗi một môn đệ trong từng hoàn cảnh của cuộc đời.
Sau khi các môn đệ nhận ra Chúa Giê-su, Đấng vẫn luôn trìu mến, quan tâm và chăm sóc cách chu đáo cho các ông, thì các ông đã được mời gọi hãy yêu Chúa và thương mến nhau. “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga a3,35). Chúa hỏi Phê-rô, vị thuyền trưởng của nhóm, đến ba lần về lòng mến và Người mời gọi ông hãy chăm sóc anh chị em của mình. Đây cũng chính là lời mọi gọi Chúa dành cho mỗi một người môn đệ theo chân Thầy Giê-su. Người đã dùng cái chết treo nhục nhã trên thập giá và sự phục sinh để dạy chúng ta biết về một Tin Mừng Yêu Thương đích thực, về một Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, về một cách thức để yêu thương như Cha đã thương yêu. Ngày phán xét Chúa cũng chẳng hỏi chúng ta điều gì khác ngoài việc chất vấn chúng ta về lòng yêu thương đối với anh chị em xung quanh.
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta hình ảnh về một Giáo hội lữ hành như con thuyền đang ra khơi đánh bắt cá. Để bắt được nhiều cá, để đưa nhiều người trở về với Cha nhân lành, Giáo hội cần phải ra khơi, dẫu biết rằng ra khơi là phải đối đầu với bao phong ba bão táp. Rất nhiều khi Giáo hội cũng giống như các môn đệ xưa vất vả cả đêm mà chẳng đạt được một chút thành quả nào. Không những thế Giáo hội còn phải chịu những cám dỗ, bị chỉ trích, bị chia rẽ, bị bách hại và bị khủng bố. Hơn bao giờ hết, Giáo hội vẫn phải luôn tin vào Chúa Giê-su, Đấng Cứu Độ duy nhất. Giáo hội cần phải suy gẫm Lời Chúa hằng ngày và luôn đọc lại lịch sử đời mình để nhận thấy Chúa vẫn đang hiện diện, đồng hành với Giáo hội cũng như với từng thành viên trong gia đình Hội thánh. Nhờ đó, Giáo hội mới có đủ can đảm để thực thi những gì Chúa truyền dạy, nhất là thi hành sứ mạng truyền giáo với lòng bác ái yêu thương.
“Vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15, 5). Chúa Phục Sinh sẽ ở lại với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Tin tưởng và cậy trông vào Chúa, chúng ta hãy cầu nguyện cho Giáo Hội luôn bám vào Chúa và hướng về Người như cùng đích của sứ mạng mình. Nhờ bí tích Rửa Tội, chúng ta được trở nên dân mới của Chúa. Nhờ tin vào sự Phục Sinh và nhờ ánh sáng Phục Sinh soi dẫn, chúng ta được mời gọi khiêm nhường cộng tác nhau trong tin yêu và hy vọng để giúp Giáo Hội trung thành với sứ mạng mà Chúa trao phó, nhất là bước theo Chúa Giê-su trên con đường thập giá, con đường phục vụ và yêu thương.
Linh mục GB Phan Đức Định

 

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH
NGÀY 12 THÁNG 05

Chúa Nhật thứ 4 mùa Phục Sinh hay được gọi là Chúa nhật Chúa Chiên Lành vì Phúc âm Chúa nhật này luôn nói về Chúa như Đấng chăn chiên lành. Các năm A và B, chúng ta được đọc các đoạn trích dài hơn, còn năm C này chỉ có 4 câu ngắn ngủi trong Tin Mừng Gioan chuơng 10. Ngắn ngủi nhưng rất quan trọng vì nơi đây Chúa long trọng tuyên bố là Ngài đồng nhất với Chúa Cha, “Ta và Cha Ta là một” (Ga 10,30); và vận mệnh cho các ‘con chiên của Chúa’ là sự sống vĩnh cửu, trong bàn tay của Chúa (Ga 10,28) cũng là bàn tay của Chúa Cha (Ga 10,29)
Như vậy, trong bốn câu của đoạn Tin Mừng, ba câu sau Chúa nói về liên hệ của Người với Chúa Cha và điều Hai Cha Con làm cho nhân loại; chỉ còn câu đầu (Ga 10,27) nói về các ‘con chiên của Người.’ Và căn tính của ‘chiên của Chúa’ là “nghe tiếng Người” và từ đó “đi theo Người”

Tin theo Kitô giáo (cách nói quen dùng là “theo đạo”) không phải là tin vào một triết lý sống, một ý thức hệ hay một chủ nghĩa gì đó nhưng trước hết là gặp gỡ Một Ai Đó, một Con Người có Một Tiếng Nói là Đức Giêsu Kitô.
Thánh Phaolô đã nói, “Đức tin đến bởi Nghe” (Faith comes from hearing – Rm 10,17) Chân phước John H. Newman (sắp được tuyên Hiển thánh) thì từng viết,”Chúng ta có thể lạnh với từ ngữ, nhưng tiếng nói có thể làm ta tan chảy” (Words left us cold, but a voice can melt us!) Và ‘tiếng nói’ có thể vang lên trong im lặng, chứ không nhất thiết phải là âm thanh! Như chúng ta vẫn nói “nghe tiếng luơng tâm” chứ không “đọc lương tâm” hay “thấy luơng tâm” bao giờ!
Người Việt Công giáo hay nói linh mục “làm lễ” và giáo dân “xem lễ” nhưng xưa trong các ngôn ngữ châu Âu thì không phải “làm” với “xem” mà là “Nói” và “Nghe” (Thí dụ tiếng Pháp nói “dire la Messe” và “écouter la Messe”, tiếng Anh là “say the Mass” và “hear the Mass”) Chúa Giêsu đến trần gian chỉ trong một thời gian ngắn ngủi và cũng không để lại bút tích gì – thế hệ tín hữu tiên khởi chỉ NGHE lời truyền khẩu từ các nhân chứng mà tin vào Người. Ngay cả khi các Phúc âm được chép thành văn thì trong nhiều thế kỷ sau đó, đa số dân chúng vẫn chỉ ‘nghe Lời Chúa’ là chính chứ không mấy ai “đọc” được!
Trong kinh nghiệm đời sống thường nhật của chúng ta, “nghe” cũng quan trọng vô cùng! Chúng ta vẫn nói “Nghe tiếng con tim” – cho dù nếu “Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt” thì cái thấy từ đôi mắt đó phải làm ta “nghe tim mình rộn rã” thì mới nói được là ta ‘đã yêu’!

Lời Chúa hôm nay thúc mỗi người chúng ta xét lại cái NGHE của mình. Trong một thế giới vô vàn những âm thanh hỗn độn tạp nham hôm nay, chúng ta TÌM NGHE và NGHE ĐƯỢC tiếng gì – có phải là tiếng của Chúa không? Và tiếng Chúa, nếu ta nghe được, đang mời gọi ta đi hướng nào đây trong cuộc đời mình?

Gioan Đàm Xuân Lộ

……………………………………………………………………………………

 

ƠN GỌI: ĐẶC SỦNG và SỨ MỆNH

Kính thưa quý ông bà và anh chị em! Mỗi khi chúng ta nghe nói đến ơn gọi, chúng ta thường nghĩ ngay đến đời sống dâng hiến, trở thành Linh mục, hay tu sĩ. Nhưng chẳng lẽ ơn gọi, ân sủng của Chúa chỉ hạn hẹp và đặc cách cho bậc sống ơn gọi tu trì, dâng hiến thôi hay sao? Phải chăng Chúa chỉ gọi và chọn một số ít người để thực hiện kế hoạch cứu độ yêu thương của Chúa? Trên thực tế, trong Giáo Hội có ba ơn gọi chính: sống tu trì dâng hiến, sống đời sống gia đình, giáo dục đức tin, nuôi dưỡng ơn gọi và sống độc thân vì lý tưởng cao đẹp như hy sinh cả đời lo cho các em mồ côi, những ai neo đơn khốn khổ, v.v…Một khi chúng ta nhìn ơn gọi theo hướng này, thì chúng ta không thể phủ nhận: số người được mời gọi sống bậc sống gia đình là nổi trội hơn hẳn. Tuy nhiên, trong Phụng Vụ hôm nay – Lễ Chúa Chiên Lành – Giáo Hội dành trọn ngày hôm nay cầu nguyện cho ơn thiên triệu, cho các bạn trẻ dám can đảm lắng nghe, đón nhận và bước theo tiếng Chúa mời gọi trở nên môn đệ của Người trong bậc sống thánh hiến.
Trước hết, ơn gọi là một đặc sủng mà chính Thiên Chúa ban tặng. Một khi là ân sủng thì con người chúng ta không thể nào tự ban phát, hoặc tự làm ra, hoặc tự nỗ lực hầu đáp ứng điều kiện để nhận lãnh. Và vì Thiên Chúa ban, nên không dựa trên tiêu chuẩn của con người như thành công, tài năng, khôn ngoan, lanh lợi, thành tựu, diện mạo tuấn tú hay xinh đẹp…, nhưng nhờ vào tình thương, lòng xót thương vô biên của Người mà chúng ta được chọn giữa vô số đông đảo giáo dân như Thánh Phao-lô xác tín: “tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa,…tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi” (x. 1Cr 15, 10). Trong cuộc đời, chúng ta thường thấy nhiều mảnh đời đáng thương, gia thế neo đơn, kinh tế không ổn định, con cái phải bỏ học, oằn lưng gánh gồng cùng cha mẹ làm lụng mưu sinh qua ngày, và không khỏi ước mơ thoát cảnh cơ cực, nghèo khổ này. Như thế, có nhiều bạn trẻ lấy đó làm động lực để tìm hiểu ơn gọi, hoặc muốn trở thành người cứu sinh cho gia đình mà chọn đời sống ơn gọi tu trì! Ngược lại, nhiều người trong chúng ta cứ nghĩ ai đó có một quá khứ không mấy đẹp đẽ như bán vé số nuôi gia đình, bán dạo, nghèo cùng đinh thì không thể được chọn làm Linh mục của Chúa; hoặc nghĩ ai đó sống trong cảnh sung túc tại thành phố, chốn phồn hoa đô thị cũng không thể sống ơn gọi tu trì! Lối suy nghĩ này hay tư tưởng này vốn dĩ là của con người chúng ta, chứ không phải ý định của Thiên Chúa; vì một khi nhận biết ơn gọi chính là nhận biết Thiên Chúa – Người đang mời gọi chúng ta. Nhưng làm sao để nhận ra điều này? Thánh Tê-rê-sa Cal-cút-ta đã từng nói: “Sự bình an/nền hoà bình khởi sự từ nụ cười”, và cũng sự bình an này bắt đầu từ gia đình. Cho nên, ơn gọi cũng chớm nở từ trong gia đình, qua việc chia san tình yêu thương, hy sinh của cha mẹ đối với con cái, qua việc tha thứ cho nhau, qua việc cùng nhau cảm nghiệm ơn Chúa thông truyền trong mỗi giờ nguyện gẫm cùng nhau, trong giờ cơm chung với nhau, trong từng giây phút hằng ngày…Một lần con được nói chuyện cùng với Sr. Angela, Tổng quyền dòng Thiên Thần, và con mạo muội hỏi Sơ: “Theo Sơ, vì sao ngày nay ơn gọi lại ít dần?”, Sơ không ngần ngại trả lời liền: “Ngày trước, nhiều người đi tu nhờ vào các câu chuyện Hạnh các Thánh, những lúc cha mẹ nói chuyện với con cái về Thiên Chúa, về Giáo Hội. Còn ngày nay, cha mẹ không có thời gian chuyện trò với con cái, lại càng không có thời giờ nói cho con cái nghe về Chúa, các Thánh và Giáo hội…!” Thiết nghĩ, đây cũng có thể là thực trạng khan hiếm ơn gọi tại Nhật chăng? Một khi con người sung túc, tiện lợi, đời sống vật chất không quá giàu sang nhưng thoải mái nhờ biết bao nhiêu tiện ích của công nghệ, khoa học kỹ thuật đã chi phối đời sống thiêng liêng, đời sống gia đình. Cha mẹ lao vào công việc làm lụng vất vả hầu chỉ cho con đời sống thể lý cường tráng, đời sống học vấn thành công, mà quên mất việc dường như quá đơn giản, đó là: tạo mối tương quan với con cái, chuyện trò, nói với con về đời sống đạo, kể những mẫu chuyện nho nhỏ về các Thánh, về Chúa, về Giáo hội và về cảm nghiệm ơn Chúa trong đời sống.
Thứ đến, ơn gọi không chỉ lãnh nhận đặc sủng, lời mời của Thiên Chúa rồi ‘cất giấu’ hay ‘giữ riêng’ cho mình, mà nó gắn liền với sứ mệnh, một trách vụ đặc biệt như thánh Phao-lô trong bài đọc I đã can đảm rao truyền Lời Chúa, làm chứng cho Chúa Ki-tô Phục Sinh cho hết mọi người, kể cả những ai quay lưng từ chối Lời Chúa, và nhất là cho mọi người có tấm lòng thiện chí đón nhận, “Phải giảng lời Thiên Chúa cho các ngươi trước tiên, nhưng vì các ngươi từ chối lời Thiên Chúa và tự cho mình không xứng đáng sống đời đời, thì đây chúng tôi quay về phía các dân ngoại; vả lại Chúa đã truyền lệnh cho chúng tôi rằng: “Ta đã đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi nên ơn cứu độ cho đến tận cùng trái đất”” (Cv 13, 46-47). Dĩ nhiên, chúng ta không thể làm được trách vụ nặng nề này nếu không có bàn tay nâng đỡ, sự đồng hành của Chúa Chiên Lành. Với giới hạn của bản thân, chúng ta luôn tín thác, cộng tác với Chúa thì mọi việc sẽ trở nên đẹp lòng Chúa vì “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta. Điều mà Cha Ta ban cho Ta, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Ta” (Ga 10, 27-29). Ngoài việc tín thác, tin tưởng vào Thiên Chúa, chúng ta cần được rèn luyện, trau dồi kỹ năng cần thiết, và nhất là trung tín với Người đã mời gọi-chọn chúng ta. “Thiên Chúa mời gọi chúng ta không phải để trở nên những người thành công, mà để trở thành những người tín trung” (trích từ châm ngôn của Thánh Tê-rê-sa Cal-cút-ta). Để rồi, một ngày nào đó, chúng ta cũng được “đứng trước ngai vàng và trước Con Chiên trong một đám đông không thể đếm được, thuộc mọi nòi giống, dòng họ, dân tộc và tiếng nói…họ mặc áo trắng dài, tay cầm lá vạn tuế” (x. Kh 7, 9).
Giờ đây, con xin mời cộng đoàn cùng thinh lặng trong giây lát để cùng lắng nghe tiếng tâm hồn, cũng là nơi mà Chúa đang muốn đến gặp gỡ và chuyện trò với chúng ta:

Lạy Chúa Chiên Lành từ nhân
Người dẫn con đi, ân cần rạng khơi
Tới nguồn suối mát thảnh thơi
Trên đồng xanh cỏ, nghỉ ngơi con nằm
Xin thêm chủ chăn âm thầm
Rao truyền sớm tối, thăng trầm biến tan…Amen!

Lm. Xuân Hy Vọng