Suy Niệm Lời Chúa-みことばの食卓

CHÚA NHẬT XXII QUANH NĂM
Ngày 01 tháng 9
Ai Hạ Mình Xuống Sẽ Được Tôn Lên
(Trích dẫn từ ‘Manna’)

Nếu cuộc đời là một bữa tiệc, hẳn có nhiều thực khách đã chọn chỗ nhất mà ngồi.
Tôi chọn ngồi chỗ nhất vì tôi thấy mình quan trọng, tôi xứng đáng được hưởng vinh dự đó…
Tiếc thay, không có nhiều chỗ nhất trong bữa tiệc cuộc đời, nên người ta phải tranh giành nhau bằng mọi thủ đoạn để chiếm được và giữ được chỗ nhất cho mình.
Những cuộc tranh giành như thế đâu phải là điều xa lạ. Chúng vẫn diễn ra nơi gia đình, trong cộng đoàn, trong nhóm, trong giáo xứ, giữa các quốc gia… Nơi nào có hai người ở với nhau là có thể có đụng chạm, vì chỉ có một chỗ nhất.
Giữa một thế giới tự cao tự đại, rồi xâu xé nhau, Đức Giêsu mời gọi chúng ta sống tự khiêm, tự hạ.
Nhiều khi chúng ta hiểu sai về khiêm nhường.
Khiêm nhường không phải là khinh rẻ bản thân, cũng không phải là thụ động, không dám nhận trách nhiệm, trách nhiệm làm người ở đời và làm con Thiên Chúa.
Khiêm nhường lại càng không phải là một mặt nạ để lôi kéo sự chú ý của người khác: tôi hạ mình xuống để được tôn lên.
Abraham là một mẫu gương khiêm nhường. Ông ý thức mình chỉ là tro bụi (Kn 18,27), nhưng ông đã dám mạnh dạn mặc cả với Đức Chúa về số người công chính, đủ để cứu thành Sôđôma.
Giêrêmia đã từ chối làm ngôn sứ, lấy cớ mình còn trẻ người non dạ (Gr 1,6). Nhưng khi ông dám nhận trách nhiệm Chúa trao, thì ông trở thành khiêm tốn và can đảm.
Nhiều người định nghĩa khiêm nhường là chấp nhận sự thật. Nhưng chấp nhận sự thật là điều khó biết bao, vì sự thật đòi tôi xét lại cách sống.
Khiêm nhường là nhận biết thân phận thụ tạo của mình: những gì tôi có và cả con người tôi, đều bởi Chúa.
Khiêm nhường là đón nhận đời mình như quà tặng Chúa ban, và dâng lại đời mình cho Chúa như một quà tặng.
Khiêm nhường cũng là nhìn nhận sự thật về mình: tôi chưa hoàn hảo, tôi có nhiều giới hạn, tôi cần được tha nhân nâng đỡ, góp ý… Tha nhân ấy không phải chỉ là người trên tôi, mà còn có thể là người kém tôi hay chẳng ưa tôi.
Nơi lời chỉ trích, tôi gặp được khá nhiều sự thật.
Nếu tôi khiêm hạ trước người khác, tôi sẽ thấy được nhiều ưu điểm bất ngờ của họ. Những ưu điểm này không phải là mối đe dọa cho tôi nhưng là quà tặng làm tôi thêm phong phú.
“Xin cho con biết con, xin cho con biết Chúa.” Càng biết, chúng ta càng khiêm nhường thẳm sâu.
Thánh Phanxicô Borgia viết: “Tôi thực tâm muốn đặt mình ở dưới Giuđa, vì tôi đã thấy Đức Giêsu ngồi dưới chân anh ấy.”
Nếu chúng ta chọn ngồi ở chỗ cuối, thì chỉ vì đó là chỗ ngồi quen thuộc của Đức Giêsu.
Phan Đức Định SJ

……………………………………………………………..

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN
Ngày 04 tháng 08

CÙNG ĐÍCH CUỘC ĐỜI
Phụng Vụ Lời Chúa trong Chúa Nhật XVIII Thường Niên (C) mời gọi chúng ta suy ngẫm về cùng đích của cuộc đời. Cuộc sống chúng ta không dừng lại ở trần đời tạm bợ này. Thực vậy, đời sống ở trần thế chỉ là chóng qua nhưng lại là cửa ngỏ đưa ta vào một cuộc sống thật hơn, hạnh phúc hơn và vĩnh hằng nơi Thiên Chúa. Chẳng ai trong chúng ta biết được khi nào mình rời bỏ cõi đời này mà trở về với cội nguồn sự sống, nơi mà chúng ta đã được chuẩn bị từ ngàn đời. Những năm tháng ngắn ngủi ở trần thế thật quý giá biết bao. Làm thế nào để sống cuộc đời này cho thật ý nghĩa, cho thật tròn đầy như một người con của Đấng Tạo Hóa? Để rồi khi thân xác này trở về với cát bụi, chúng ta không hổ thẹn khi diện kiến Thiên Chúa, các thánh nhân cũng như khi gặp lại tổ tiên của chúng ta.
Đọc sách Giảng Viên trong bài đọc I, dường như tác giả sách Thánh có vẻ bi quan về cuộc đời này. “Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân”. Quả thật, mọi sự trong trần đời đều như gió thoảng mây trôi. Chẳng có chi tồn tại mãi mãi. Sự vật, tiền tài, danh vọng nay còn mai mất, rồi cũng sẽ tan biến như làn khói đèn cầy. Do đó, thánh Phao-lô trong bài đọc II mới mời gọi chúng ta “hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới”. Đầu đội trời, chân đạp đất. Trong cái giới hạn của vạn vật, lòng trí chúng ta vẫn hằng tìm kiếm những gì cao quý hơn, trọn vẹn hơn và vững bền hơn. Phải chăng đó là cùng đích của cuộc đời?
Vậy cái cao quý hơn, trọn vẹn hơn và vững bền hơn kia là cái chi?
Cuộc sống con người bao gồm hai phạm trù: cái có và cái là. Tôi có tiền, tôi có tài, tôi có danh. Hoặc theo lối phủ định, tôi không có tiền, tài, danh vọng. Tất cả những cái tôi có dù nó là gì đi nữa thì cũng chỉ là vật ngoại thân. Tôi có thể dùng cái có này để bù đắp cái thiếu kia. Nhưng chúng không tạo nên con người thật của tôi với đầy đủ những phẩm giá, nhân cách và sự tự do. “Cái tôi là” mới thực sự làm nên giá trị cuộc đời tôi. Cái tôi là gắn liền với sự sống nhiệm mầu của tôi. Tôi hiện hữu là một kỳ công của Thiên Chúa, là tuyệt phẩm do bàn tay khéo léo và trái tim giàu lòng thương xót của Ngài tạo nên. Nhờ công trình cứu chuộc của Chúa Giê-su Ki-tô, tôi “được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá” và được chia sẻ tước vị làm con Thiên Chúa với Người.
Tôi là chồng, là vợ, là cha mẹ, là con cái, là linh mục, là tu sĩ, là lãnh đạo, là bình dân, … tất cả đều có một sứ mạng riêng mà Chúa trao để hoàn tất trong một cái hiện hữu căn bản, đó là hiện hữu của một người con được Chúa yêu thương. Cái tôi là phải được đặt trong một tương quan không thể tách rời với Thiên Chúa và với anh chị em xung quanh. Chúng ta xây dựng cuộc đời này để làm sao cho “cái tôi là” được trở nên hoàn thiện và tinh tuyền hơn.
Thế nhưng trong thực tế, không ít người lầm tưởng rằng giá trị cuộc đời tỉ lệ thuận với những gì họ sở hữu. Sở hữu càng nhiều chưa chắc gì được hạnh phúc. Có thể được hạnh phúc nếu sử dụng những tài sản, những tài năng Chúa ban để thực hiện theo như Lời Người dạy trong Tin Mừng. Đó là mở rộng lòng thương xót đối với những ai gặp cảnh gian truân như người Samaria nhân hậu đối với kẻ bị cướp giữa đường. Hay là dùng tiền của mà mua lấy bạn hữu. Thay vì chạy theo những sự phù vân hoặc co mình hưởng thụ như ông phú hộ trong bài Tin Mừng hôm nay, hãy ra đi và dùng những gì có được để thu tích cho mình một kho tàng thiêng liêng, trộm cắp không thể lấy đi và mối mọt không thể gặm nhấm. Trong Tin Mừng theo thánh Luca, chúng ta còn thấy rằng Chúa Giê-su luôn khuyên chúng ta chia cơm sẻ áo cho người khác, thậm chí Người còn đòi hỏi những ai muốn theo Người, phải bán tất cả tài sản mà phân phát cho người nghèo. Chúa Giêsu đã từ chối không làm phép lạ hoá đá thành bánh, nhưng Người lại không do dự hóa bánh ra nhiều để nuôi những kẻ đến nghe Người giảng dạy.
Lạy Chúa, xin dạy con biết tránh xa mọi thói tham lam và ích kỷ. Vì tham lam và ích kỷ sẽ đưa con đến chỗ diệt vong. Xin dạy con biết coi việc ngợi khen, tôn kính và phụng sự Chúa là cùng đích cuộc đời con. Cho dù giàu sang hay nghèo hèn, sống lâu hay chết yểu, khỏe mạnh hay đau yếu, xin cho con vẫn luôn hướng về Thượng giới và chia sẻ với anh chị em trong thân phận của một người con thảo đối với Cha trên trời. Amen.
Phan Đức Định SJ

………………………………………………………………………………………………

1) “Anh em hãy tìm những sự trên trời”. Lạy Chúa Giêsu, chúng con đang sống trong một xã hội nặng tính duy vật, khiến chúng con mất khả năng vươn lên sống thánh. xin chúa cho chúng con sức mạnh để sống cuộc sống đức tin, giúp chúng con sống thánh. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2) “Chẳng phải sung túc mà đời sống được của cải bảo đảm đâu”. Xin cho mọi người trong cộng đoàn chúng con vượt thắng lòng tham lam của cải, để can đảm sống theo luật Chúa và quảng đại chia sẻ với những người thiếu thốn. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
3) Xin cho những ai đang gặp đau khổ và thử thách, biết tin tưởng cầu nguyện với Chúa, để tìm gặp bình an nhờ sức mạnh của Chúa đỡ nâng. Chúng Con Cầu Xin Chúa .

…………………………………………………………………………………………………..

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN
Ngày 11 tháng 08

Bài đọc: Kn 18,6-9; Dt 11,1-2,8-19; Lc 12,32-48.
Có một câu chuyện thiền kể về một ngừơi đệ tử kia sau nhiều năm hết lòng tu tập nhưng cảm thấy mình vẫn chưa “ngộ” mới đến than phiền với thầy mình. Vị thầy bảo, “Mặt trời mọc lên vào giờ của nó, con có làm gì đi nữa cũng không khiến nó mọc sớm hơn hay muộn hơn đuợc!” Ngừơi đệ tử kêu lên, “Ơ, thế thì công phu tu hành của con chẳng lẽ không có tác dụng gì sao?” Vị thầy ôn tồn đáp, “Có chứ. Nó giúp con không ngủ quên khi bình mình đến!”
“Không ngủ quên” có nghĩa là “tỉnh thức”, và đó cũng là một sứ điệp chúng ta đuợc nghe qua bài Phúc âm hôm nay. Thoạt tiên, Chúa Giêsu bảo, “Cha các con đã vui lòng ban Nưóc Trời cho các con” – Nuớc Trời là một quà tặng đuợc trao ban cho chúng ta, chứ không phải là do “bàn tay ta làm nên tất cả” . Nhưng như khi nhận đuợc một món quà lớn, ta phải dọn dẹp lại nhà cửa để lấy chỗ cho tặng phẩm mới – có khi phải bỏ bớt đi cái gì cũ kỹ hay không cần thiết mình vốn có, Nuớc Trời là một Kho tàng không đứng chung đuợc với những “của trần gian” mà ta thu tích gom góp cho mình. Vì thế, ta cần phải “bán những của các con có mà cho đi….Vì kho tàng ở đâu, thì lòng con ở đó.”
Dọn dẹp cho lòng mình đuợc rộng rãi, quang đãng rồi – việc còn lại của chúng ta là CHỜ ĐỢI. Không phải chờ đợi kiểu thụ động như “chờ sung rụng”, nhưng là một sự Chờ Đợi tích cực ‘hết lòng hết sức hết trí khôn’ (ba hình ảnh ‘thắt lưng’, ‘cầm đèn sáng’, và ‘ứng trực sát cửa chờ chủ về’) như xảy đến trong Kinh nghiệm Tình Yêu. Cách đây ít năm, tôi có đọc đưọc câu chuyện một mục sư Tin Lành. Khi gặp phải một số khủng hoảng trong đời sống ông xin đến tĩnh tâm dài ngày trong một đan viện Công giáo. Trong đan viện, các thầy thức dậy đọc Giờ Kinh đầu trong ngày lúc 3 giờ sáng. Là khách, ông không buộc phải tham dự, và trong những ngày đầu ông coi đấy cũng chỉ như một chuyện lập dị không cần thiết. Nhưng rồi một đêm kia, tiếng hát kinh trong thinh vắng đánh thức ông dậy, và lắng nghe một lúc, bỗng một ý tuởng loé sáng lên trong đầu ông, “Giờ này chỉ có hai loại nguời không ngủ đuợc: Các kẻ trộm, và những nguời đang yêu!”
Từ WAIT trong tiếng Anh có hai nghĩa: thứ nhất là Chờ Đợi, thứ hai là Hầu bàn, là Phục vụ (nguời hầu bàn gọi là Waiter) Hai ý nghĩa này ứng với hai dụ ngôn mà Chúa Giêsu kể nối tiếp nhau như chúng ta vừa nghe. Sau khi nghe dụ ngôn ‘tập một’ Chúa bảo ‘chủ sẽ những đầy tớ còn tỉnh thức vào bàn ăn và hầu hạ chúng’, Phêrô hỏi “ý Thầy nói về chúng con hay về mọi nguời?” Có lẽ ông hơi nhột khi nghe Chúa nói mà nghĩ rằng ‘nếu chỉ cần biết chờ đợi thì nhóm tụi tôi theo Thầy khác thiên hạ ở chỗ nào’ chăng? Chúa Giêsu trả lời ông bằng dụ ngôn ‘tập hai’ về nguời quản lý được chủ đặt coi sóc gia nhân khi mình đi vắng. Và Nguời kết bằng lời “Ai đuợc cho nhiều, thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn’
Chờ Đợi, Thao Thức vì Chúa không tách rời, nhưng phải Đi Đôi với việc Phục Vụ Tha nhân. Không thể nói mình sống tuơng quan mật thiết với Chúa mà lại sao lãng Trách nhiệm với anh chị em, những nguời Chúa giao phó cho mình.
Gioan X Lộ

………………………………………………………………..

1) Chúa dạy: “Các con hãy cầm đèn cháy sáng trong tay”. Xin cho cộng đoàn phụng vụ chúng ta luôn sống trong ân sủng và nhiệt tâm làm điều thiện, để được vui sống ở đời này và hưởng hạnh phúc đời sau. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2) “Chủ sẽ đặt người ấy trông coi gia sản mình”. Xin cho các mục tử trong Hội Thánh luôn là những người quản lý trung tín và khôn ngoan, biết phân phát kho tàng ơn thánh cho dân Chúa cách thích hợp, dồi dào. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
3) Xin cho các gia đình trong cộng đoàn chúng ta giữ vững niềm tin vào Chúa, để đời sống luôn được định hướng theo chân lý và tình thương, hầu tìm được bình an tại thế và niềm vui Nước Trời. Chúng Con Cầu Xin Chúa .

………………………………………………………………………………

CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN
Ngày18 tháng 08

Lửa của Giêsu
Trong đoạn tin mừng rất ngắn hôm nay, thánh Luca trình bày cho chúng ta ba chủ đề khác nhau. Trước hết là lời của Chúa Giêsu “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy bùng lên” (Lc 12, 49). Lửa vốn rất quan trọng với đời sống con người. Từ khi phát minh ra lửa con người đã tiến hoá vượt bậc. Lửa có tầm quan trọng đến nỗi thần thoại Hy Lạp kể lại rằng lửa thuộc về thế giới thần linh. Thần Prometheus vì thương loài người nên đã đánh cắp lửa mang xuống cho loài người vì thế mà bị trừng phạt. Chúa Giêsu cũng đã mang lửa đến cho thế gian. Ngọn lửa Chúa Giêsu mang đến không phải là ngọn lửa vật chất mà chúng ta sử dụng hằng ngày. Ngọn lửa Chúa Giêsu mang đến chính là ngọn lửa tình yêu, ngọn lửa rực cháy bởi tình yêu dành cho Thiên Chúa và cho con người. Xuyên suốt cuộc sống dương thế hơn 30 năm của Chúa Giêsu, Ngài đã khao khát làm cho ngọn lửa này được cháy bùng lên để đốt cháy những nhỏ nhen ích kỷ, để thiêu rụi những đam mê, ngông cuồng và thanh tẩy con người để trở thành những người thừa kế vương quốc mà Chúa Cha đã tạo nên (Gl 3,1-4,7).
Kế đến, thánh Luca cho chúng ta thấy Chúa Giêsu đang khoắc khoải vì phép rửa mà Ngài sắp chịu. “Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này được hoàn tất” (Lc 12, 50). Phép rửa ở đây chính là cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Cuộc khổ nạn mà Ngài đã tự nguyện mang vào thân để cứu chuộc con người. Cụm từ “khắc khoải” cho chúng ta thấy được con tim của Đấng Cứu Thế. Một con tim khắc khoải là một con tim không thể nghỉ ngơi. Không thể nghỉ ngơi vì đang chờ đợi một điều gì đó quan trọng và có liên hệ mật thiết đối với mình. Chúa Giêsu khắc khoải mong chờ ngày mà Ngài sẽ dùng chính máu của mình để trả nợ thay cho nhân loại.
Cuối cùng, thánh Luca làm cho đọc giả của ngài hoang mang khi tường thuật lại cho chúng ta lời Chúa Giêsu nói rằng Ngài đến không phải để mang lại hoàn bình mà là chia rẽ (Lc 12,51). Hoà bình là điều ám ảnh nhân loại trong suốt chiều dài lịch sử. Con người không khao khát điều gì hơn hoà bình. Trong tháng 8 này chúng ta sẽ chứng kiến những hoạt động kỷ niệm ngày chấm dứt thế chiến thứ II. Tuy nhiên, ở nhiều nơi trên thế giới, con người vẫn đang kêu gào than khóc vì chiến tranh. Trong các thánh lễ chúng ta vẫn tha thiết cầu nguyện cho hoà bình. Vậy mà Chúa Giêsu lại tuyên bố rằng Ngài đến cùng với sự chia rẽ chứ không phải hoà bình. Có lẽ nhiều người cảm thấy khó hiểu về điều này. Cần phải nói ngay rằng sự chia rẽ mà Chúa Giêsu nhắc đến ở đây không có dính dáng gì đến chiến tranh. Sự chia rẽ mà Chúa Giêsu nói đến ở đây chính là kết quả của việc chọn lựa theo Chúa Giêsu hay không. Quả thật, đứng trước lời mời gọi của Chúa Giêsu, người ta không thể không thực hiện những chọn lựa mang tính quyết định. Và khi làm những chọn lựa như thế có nguy cơ là “cha chống lại con trai, con trai chống lại cha,; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ…”. Có nghĩa là chọn lựa theo Chúa Giêsu là chọn lựa riêng của từng người. Chính vì thế lắm khi chúng ta thấy mình như lội ngược dòng không chỉ trong xã hội mà ngay chính trong gia đình mình. Chắc chắn Chúa Giêsu muốn tất cả chúng ta được bình an, thế giới này được hoà bình. Tuy nhiên, bình an mà Chúa Giêsu mang lại không giống như bình an của con người. Đó là bình an được đặt trên việc chọn Ngài là trung tâm của đời sống chúng ta. Khi chúng ta sống như thế chắc chắn bình an của Chúa Giêsu luôn hiện diện trong trái tim ta.
Xin cho ngọn lựa mà Chúa Giêsu mang đến được bùng cháy trong lòng chúng ta để chúng ta biết bắt chước Ngài biết khắc khoải trước những nỗi đau của đồng loại. Và xin cho chúng ta dù có phải lẻ loi trong chọn lựa thuộc về Giêsu luôn luôn được bình an vì tin rằng Ngài luôn ở cùng chúng ta. Amen.
Lm Giuse Nguyễn Thanh Nhã SJ

…………………………………………………………………

1) “Hãy trút bỏ tội lỗi bao quanh chúng ta”. Xin cho những ai đang bị trói buộc bởi những đam mê tội lỗi, biết cậy nhờ ơn Chúa mà tháo cởi xiềng xích nô lệ, và hân hoan sống đời sống mới trong tự do của con cái Thiên Chúa. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2) Chúa nói: “Thầy phải chịu một phép rửa”. Xin cho Đức Thánh Cha, các Đức Giám mục và các linh mục luôn can đảm thông phần với Chúa trong mầu nhiệm Thập Giá, để mang ơn cứu độ dồi dào đến cho nhân loại. Chúng con cầu xin chúa.
3) Chúa nói: “Thầy mong muốn biết bao cho lửa ấy cháy lên”. Xin cho cộng đoàn phụng vụ chúng ta biết mở lòng đón nhận tình yêu Chúa, can đảm hoán cải cuộc đời, để thắp sáng lửa mến Chúa và thấm đậm tình yêu tha nhân. Chúng con cầu xin chúa.

 …………………………………………………………………………..
CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN
Ngày 25 tháng 08

BƯỚC QUA CỬA HẸP
Kính thưa cộng đoàn Phụng vụ, mỗi khi chúng ta hy sinh cố gắng, bỏ mình, chịu sửa dạy, v.v…ban đầu chúng ta cảm thấy rất khó chịu, nhưng rồi sau này nhìn lại mới nghiệm ra hoa trái của những hy sinh, nỗ lực ấy, chúng ta trở nên vui mừng khôn tả. Trong các bài đọc hôm nay, Lời Chúa mời gọi chúng ta “hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào Nước Trời, vì nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được” (Lc 13, 24).
Ngày trước tại giáo xứ cũ của con, mỗi lần đi lễ đều phải lái xe từ dưới lên một ngọn đồi cao, không những thế mà con đường rất hẹp, hai bên còn có trụ cột đèn đường lồi ra chiếm gần hết con đường. Khi mới về giáo xứ ấy, tay nghề lái xe của con dường như bị thách thức, vì chạy xe cẩn thận là điều kiện cần thiết nhưng chưa đủ, mà còn phải biết canh khoảng cách hai bên, khoảng cách đối với xe chạy ngược chiều, và quan trọng là nhường nhịn nhau. Nếu mọi người ai cũng tuân thủ những điều trên thì tai nạn lưu thông, va quẹt sẽ không xảy ra; và ngược lại, đoạn đường dốc nguy hiểm, dù hẹp như vậy đi chăng nữa cũng không làm cho mọi người, đặc biệt giáo dân chùn bước mỗi khi lái xe đến nhà thờ và đến với Chúa.
Con đường hẹp, cửa hẹp theo nghĩa vật lý là thế, còn ‘con đường hẹp’, ‘cửa hẹp’ trong đời sống đức tin, đời sống bước theo Chúa như thế nào? Chúng ta cùng suy gẫm đôi điều.
Con đường hẹp qua việc chấp nhận sự khác biệt của nhau, tôn trọng tính đa dạng trên tinh thần hiệp nhất: Thiên Chúa chúng ta không thiên vị một ai, mà Ngài yêu thương hết mọi người, Ngài ‘cho mưa xuống trên người công chính cũng như người không công chính’, Ngài tỏ lòng nhân hậu với tất cả dân nước, và qua lời tiên tri Isaiah, Ngài “sẽ tập họp các dân tộc và mọi ngôn ngữ, họ sẽ đến và được thấy vinh quang của Ta” (Is 66, 18). Trên thực tế, trong đời sống giáo xứ, cộng đoàn, hội đoàn, thường có những tranh chấp, xung đột xảy ra cũng vì sự khác biệt trong cách làm việc, lối suy nghĩ, cách tiếp cận vấn đề,…rồi dẫn đến việc chia rẽ, rời xa, hiềm khích và hiềm tị! Nếu chúng ta cùng đón nhận nhau, tôn trọng sự khác biệt, tính đa dạng của nhau trên tinh thần hiệp nhất, lắng nghe, cộng tác với nhau thì lúc ấy chúng ta đang bước qua cửa hẹp trong đời sống đức tin và đời sống dấn thân, bước theo chân Chúa.
Con đường hẹp qua việc chịu để Chúa sửa dạy: Tác giả thư gửi cho tín hữu Do Thái xác tín và viết: “chớ khinh thường việc Chúa sửa dạy, đừng nản chí khi Ngài khiển trách” (x. Dt 12, 5). Nói theo cách dân gian, Chúa gửi Thánh giá cho từng người, Ngài thử thách, giũa rèn mỗi chúng ta để thánh hoá, để giúp chúng ta được tốt đẹp như lòng Ngài mong muốn. Vì thế, Ngài sửa dạy chúng ta qua mọi biến cố, sự cố, sự kiện, qua Giáo Hội, qua các thừa tác viên có chức Thánh,…Do đó, xin cho mỗi chúng ta biết nhận ra Chúa đang sửa dạy những ai Ngài yêu thương qua cách thức riêng của Ngài. Và khi bước qua cửa hẹp này, tác giả thư Do Thái cũng rất tâm lý khuyên bảo chúng ta: “trong khi được sửa dạy, anh em hãy bền chí. Thiên Chúa xử sự với anh em như con cái, vì có người con nào mà cha không sửa phạt” (Dt 12, 7). Thật sự, trong chúng ta thường nản lòng, thất vọng, có xu hướng suy nghĩ tiêu cực như: Chúa không thương tôi! Sao Chúa lại đối xử với tôi như vậy? Chẳng phải ai khác ngoài tôi cần Chúa răn dạy hơn sao?, v.v…Hơn nữa, chúng ta coi việc Chúa sửa dạy là nỗi buồn khổ, hơn là nguồn vui (x. Dt 12, 11). Ngay chính lúc được sửa dạy, con người chúng ta chẳng mấy vui thú, mà chỉ thấy buồn phiền! Tuy nhiên, khi được răn dạy như thế này, nó sẽ mang lại hoa quả bình an, công chính cho chúng ta (x. Dt 12, 11), và thật sự chúng ta đang chiến đấu bản thân để bước qua cửa hẹp trong đời sống đức tin, đời sống dâng hiến – phục vụ – yêu thương, đời sống bước theo chân Chúa.
Con đường hẹp với nỗ lực sống Lời Chúa, trung thành sống giao ước với Chúa: Có một nhà thần học cho rằng: Chúa không khư khư giữ quá khứ của ai, và Ngài cũng không biết số thứ tự! điều này thoạt nghe có vẽ khó hiểu và không mấy đồng tình, nhưng trong đoạn Tin Mừng hôm nay lột tả suy tư này một phần nào. Người bước qua cửa hẹp là những ai sống trung thành với những giáo huấn của Chúa, đặt nền tảng cuộc sống của chính mình trên Lời Chúa, chứ không phải chỉ sống Lời Chúa những lúc tâm hồn thoải mái, thanh thản, chỉ đến với Chúa khi vui, mà quên Chúa khi buồn hoặc gặp gian truân, hoặc chỉ chạy tới Chúa khi gặp hoạn nạn mà lại quên Chúa khi hạnh phúc, sướng vui “chúng tôi đã ăn uống trước mặt Ngài, và đã thấy Ngài giảng dạy giữa các công trường chúng tôi” (Lc 13, 26). Họ đã vui vẻ, hiện diện một lúc, và đã từng chứng kiến, nghe Chúa giảng dạy, nhưng rồi sao? Họ không giữ lửa ấy, nhiệt huyết ấy mà sống trung thành với Lời Chúa, với cảm nghiệm đức tin cho đến cuối đời! Tương tự, chúng ta thường ỷ y rằng: tôi đã được biết Chúa, được Rửa tội từ nhỏ, và tính đến bây giờ thì cũng được khá dài rồi, nên dĩ nhiên tôi phải hơn người mới được vào đạo được mấy tháng hoặc mấy tuần hay chỉ mới ít năm! Việc bước qua cửa hẹp không hệ tại vào số thứ tự, trước sau, nhiều hay ít, nhưng hệ tại việc chúng ta đã sống Lời Chúa, đã trung thành nỗ lực sống theo giới răn, giáo huấn của Chúa trong thời gian mà Chúa trao ban cho chúng ta hay chưa? Vì thế “những ai sau hết sẽ nên trước hết, còn những ai trước hết lại nên sau hết” (x. Lc 13, 30)
Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa đã luôn đồng hành, nâng đỡ, chở che chúng con. Hơn thế nữa, Ngài hằng chỉ dẫn, răn dạy, mong muốn chúng con được trở nên con cái như lòng Chúa mong ước, là luôn biết bước qua cửa hẹp, biết nỗ lực, hy sinh, bỏ mình để chiến đấu bước qua con đường hẹp vào Nước Trời:
Cửa hẹp chẳng mấy ai qua
Thênh thang cửa rộng lìa xa tâm hồn.
Cửa hẹp cho ta ôn tồn
Rời xa tội lỗi, vùi chôn hững hờ.
Cửa hẹp đưa về bến bờ
Nơi mà có Chúa đứng chờ hồn ta…Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng

……………………………………………………………………………………..

1) “Ta đến qui tụ mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ”- Xin cho các vị Chủ chăn một lòng nhiệt thành lo việc xây dựng Nước Chúa, để các ngài luôn tìm những phương thế hữu hiệu, giúp dân Chúa và mọi người sống đúng tinh thần bát phúc. Chúng con cầu xin chúa.
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2) “Trong khi được sửa dậy anh em hãy bền chí”- Xin cho các tín hữu, dù phải vướng bận với những công việc trần thế, cũng không quên nhiệm vụ phải bồi dưỡng đức tin, để họ sống xứng đáng là những chứng nhân của Tin Mừng cứu độ. Chúng con cầu xin chúa.
3) “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp” – Xin cho những người tội lỗi ơn đức tin và can đảm, để họ không ngã thua trước những quyến rũ của dục vọng, nhưng biết dứt khoát đi vào con đường hẹp, để mai ngày được dự tiệc thánh nơi quê trời. Chúng con cầu xin chúa.

 

 

…………………………………………………………….

CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN
Ngày 07 tháng 07

BÌNH AN CHO NHÀ NÀY
Phụng Vụ Lời Chúa Chúa Nhật XIV Thường Niên (C) mời gọi chúng ta suy gẫm về sứ mạng truyền giáo của mỗi một Ki-tô hữu trong xã hội ngày hôm nay. Sứ mạng ấy bắt nguồn từ Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Độ chúng ta. Bắt đầu từ nhóm Mười Hai, tiếp theo là 72 môn đệ, rồi đến mỗi người chúng ta, tất cả đều được mời gọi tiếp nối sứ mạng rao giảng Tin Mừng, sứ mạng trao ban bình an và làm chứng cho sự hiện diện của Nước Trời.
Không ít người nghĩ rằng việc truyền giáo là dành riêng cho những ai được trao sứ mạng đặc biệt để làm công việc tông đồ, hoặc cho những người được thánh hiến như Giám mục, Linh mục và tu sĩ. Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy sứ vụ truyền giáo được trao cho tất cả các môn đệ, chứ không chỉ riêng các tông đồ. Chúa sai từng hai người một để họ có thể nâng đỡ và hỗ trợ nhau trong sứ vụ. Sứ vụ truyền giáo luôn mang tính cộng đoàn với tinh thần phó thác vào Thiên Chúa, tin tưởng lẫn nhau và có sự liên đới – cộng tác giữa mọi thành phần Dân Chúa.
Chúng ta thường nghĩ truyền giáo là ra đi, là từ bỏ quê hương, gia đình để đến những miền đất xa lạ rao giảng Tin Mừng của Chúa Giê-su. Điều đó không sai nhưng chưa đủ. Đúng hơn, truyền giáo chính là ra khỏi cái ích kỷ của bản thân, ra khỏi thế giới của riêng mình mà đến với tha nhân, đến với những anh chị em đói khổ bệnh tật trong tinh thần hòa giải, yêu thương và phục vụ. Chúa nói: Lúa chín đầy đồng mà thiếu thợ gặt. Vâng, thế giới ngày nay vẫn còn biết bao người chưa biết đến Tin Mừng mà Chúa Giê-su đã mang lại. Dù xã hội có tân tiến về khoa học kỹ thuật và chìm đắm trong những nhu cầu vật chất, quyền lực và tình dục thế nào đi chăng nữa, trong đó vẫn còn rất nhiều người đang chờ đợi được nghe Lời Chúa. Có nhiều anh chị em đang tìm kiếm Chúa. Biết bao tâm hồn đang mở cửa đón nhận Tin Mừng của Chúa. Ước gì chúng ta ý thức được sự cấp bách của sứ vụ Loan Báo Tin Mừng.
Việc Loan Báo Tin Mừng được khởi xướng từ Thiên Chúa, là ý định rất thánh của Cha trên trời, khi Ngài sai Người Con Một đến trần gian Nhập Thể làm người. Chính Con Một Thiên Chúa là Đức Giê-su Ki-tô, đã trút bỏ vinh quang, từ bỏ chính mình để đến ở với chúng ta, là những kẻ tội lỗi, để hòa giải chúng ta với Chúa, và dẫn đưa chúng ta về nẻo đường bình an. Chính vì đó là thánh ý nhiệm mầu của Thiên Chúa, nên việc truyền giáo trước hết và trên hết phải bắt đầu từ đời sống cầu nguyện. “Anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”. Ơn hoán cải tâm hồn là ơn Chúa ban. Đời sống cầu nguyện giúp chúng ta đón nhận Tin Mừng và được ơn hoán cải. Đời sống cầu nguyện cũng giúp cho rất nhiều người được ơn hoán cải và đón nhận Tin Mừng. Ở điểm này, Thánh Nữ Tê-rê-sa Hài Đồng Giê-su là mẫu gương cho tất cả mỗi người chúng ta.
Các môn đệ sau khi đã cầu nguyện với Chủ Mùa Gặt, thì được Chúa sai đi. Việc đầu tiên họ làm là đem bình an đến cho những ai họ gặp gỡ và nói với họ rằng Nước Chúa đã đến gần. Sứ mạng Loan Báo Tin Mừng cũng chính là sứ mạng hòa giải, sứ mạng xây dựng hòa bình. Hòa bình đến từ thái độ quên mình, sống chan hoà với anh chị em chung quanh. Hòa bình đến từ niềm tin vào một Cha giàu lòng thương xót, đến từ việc chấp nhận nhau và tha thứ cho nhau. Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô có một nguyên lý chỉ đạo mục vụ rất đặc biệt, đó là niềm vui loan báo Tin Mừng. Tất cả các thông điệp của ngài đều xoay quanh chủ đề này. Vì ngài thâm tín rằng việc loan báo Tin Mừng mang lại hòa bình cho tâm hồn con người và cho các dân tộc.
“Khi vào bất kỳ nhà nào, trước tiên các con hãy nói: ‘Bình an cho nhà này!’”. Trao tặng bình an, xây dựng hòa bình là trọng tâm sứ mạng của các môn đệ Chúa Kitô. Bình an thực sự của Chúa Ki-tô sẽ là món quà được gửi đến tất cả những ai đang khao khát hòa bình. Thế giới xã hội hôm nay đang thực sự rất cần sự bình an mà Chúa Giê-su Ki-tô đã kiến tạo nhờ yêu thương và tự hiến, thập giá và phục sinh. Hãy can đảm lên đường thực thi sứ mạng Loan Báo Tin Mừng, vì chúng ta tin chắc rằng có Chúa cùng đồng hành với chúng ta trên mọi nẻo đường.
Jb Phan Đức Định sj

……………………………………………………………………….

1. “Tôi tớ Chúa sẽ nhìn biết bàn tay của Chúa”- Xin cho các vị lãnh đạo dân Chúa lòng nhiệt thành rao giảng Nước Chúa, luôn phục vụ Lời Ngài như một tôi tớ trung thành, hầu dẫn đưa muôn dân tìm về với Chúa. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2. “Thầy sai các con đi như chiên con giữa sói rừng” – Xin cho người môn đệ Chúa hôm nay, biết dấn thân phục vụ Chúa và tha nhân, sẵn sàng đón nhận những gian truân thử thách trước mọi nghịch cảnh của thời đại, để đem tình yêu và bình an đến cho mọi người. Chúng Con Cầu Xin Chúa
3. “Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi” – Xin khơi dậy trong tâm hồn các thanh thiếu niên lòng khát vọng rao truyền Chân Lý, giúp họ can đảm và quảng đại dấn thân phục vụ Nước Chúa, để thêm những tay thợ nhiệt thành trên cánh đồng truyền giáo. Chúng Con Cầu Xin Chúa .

 

CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN
Ngày 14 tháng 07

Trong Phúc Âm, có thể nói có hai nguời Samaria nổi tiếng dù không tên – thứ nhất là nguời phụ nữ 5 đời chồng gặp Chúa Giêsu bên bờ giếng, và thứ hai là nguời đàn ông trong dụ ngôn Chúa kể hôm nay. Chính nhờ hai nhân vật này, nhất là nguời đàn ông từ ấy đuợc mang danh ‘nguời Samaria nhân hậu’, mà người Kitô hữu cách tổng quát khá có thiện cảm khi nghe nói đến ‘Samaria’, khác hẳn với khi nghe chữ Pharisêu, mặc dù trên thực tế thì nguời Samaria thời đó nói chung cũng chống đối Chúa Giêsu (như ghi lại trong câu chuyện ở Lc 9,51-56.) trong bối cảnh kình địch chung của họ đối với nguời Israel!
Sự khác biệt giữa nguời Israel và nguời Samaria vừa có tính cách tín ngưỡng vừa có tính cách sắc tộc, mà đây chính là hai yếu tố thuờng đuợc dùng đến nhất để xác định “anh em”: Anh em của tôi là nguời ‘đồng bào’ hoặc ‘đồng đạo’, nếu đồng cả hai thì không còn nghi ngờ gì nữa! (Những thứ “đồng” khác như đồng lợi ích, đồng sở thích thì thực tế chỉ như “lợi ích nhóm”, là ‘đồng sàng’ hay ‘đồng bè’ thôi! Hay ‘đồng chí’, ‘đồng rận’ gì đó! )
Người thông luật trong đoạn Phúc âm hôm nay, khi đặt câu hỏi với Chúa Giêsu, “Nhưng ai là anh em tôi?” có lẽ cũng chỉ nghĩ Chúa sẽ trả lời theo một cái khung phân biệt truyền thống nào đó, nhưng Ngài không trực tiếp trả lời ông bằng cách nêu lên một danh tính nào, mà Ngài kể một dụ ngôn, một câu chuyện: Một nạn nhân gần chết ven đuờng, hai nguời vừa là đồng đạo vừa là đồng bào đi qua, tuy ‘trông thấy’ nhưng không hề dừng buớc; còn một kẻ ‘dị đạo, dị bào’ khi trông thấy, đã “động lòng thuơng” và ra tay cứu giúp. Điểm đáng chú ý là với “động lòng thuơng” là khởi điểm, nguời Samaria này đã có sự can đảm vô song để đi đến cùng. Đa số chúng ta cũng có thể động lòng thuơng khi nhìn thấy sự đau thuơng nơi nguời khác xảy ra trưóc mặt, nhưng rồi thuờng ta chỉ đáp ứng ở một mức độ đủ làm dịu đi lương tâm của chính mình – như bỏ ra ít bạc lẻ, nói vài câu ủi an, thời nay thì có thể…chụp hình đăng Phây (!) và tự nhủ rằng mình không làm đuợc gì hơn! Nếu nạn nhân thuộc một dân tộc hay một đạo giáo thù địch, có khi chúng ta còn thích thú trong tư tuởng, “Cho chết bớt một thằng!” Ngừơi Samaria trong dụ ngôn đã liều lĩnh rất lớn khi đi nguợc lại cái “khôn ngoan” lẽ đời ‘Ách giữa đàng chớ quàng vào cổ’, ông còn vuợt qua đuợc sự phản đối chê trách có thể xảy ra sau đó khi gia đình của ông, đồng bào của ông biết chuyện!
Để trả lời một câu hỏi về LÀ (to be – Who is…), Chúa trả lời bằng một thách đố về LÀM (to become – how to become….) Thay vì hỏi “Ai là anh em tôi?”, ta – cũng như nguời thông luật kia – cần tự hỏi, “Tôi phải làm gì để trở thành anh em của người khác?”
Tình huynh đệ Kitô giáo không dành cho nguời yếu bóng vía. Nó không phải là lời kêu gọi vu vơ “Tứ hải giai huynh đệ”, nhưng chỉ đuợc sinh ra khi ta bắt đầu cảm nhận vết thuơng của nguời khác như của chính mình, và lớn lên theo mức độ ta chấp nhận hy sinh để ‘cứu giúp’ họ.
Gioan X Lộ

…………………………………………………………………………..
1. “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không” – Xin cho mọi thành phần trong Hội thánh biết ý thức tầm quan trọng của Lời Chúa, mở rộng lòng lắng nghe, suy gẫm và thực hành lời Chúa trong cuộc sống hằng ngày. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2. “Có hạt rơi vào đất tốt và sinh hoa kết quả” – Xin cho từng người trong cộng đoàn chúng ta, trở nên những mảnh đất mầu mỡ được cày xới kỹ lưỡng, biết nỗ lực làm cho các giá trị Tin Mừng phát triển và sinh hoa kết trái dồi dào. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
3. “Có hạt rơi xuống vệ đường, trên đá sỏi và trong bụi gai” – Xin cho con người trong thế giới tục hóa hôm nay, biết mở lòng sẵn sàng đón nhận chân lý, và để cho tình yêu cứu độ của Chúa uốn nắn biến đổi. Chúng Con Cầu Xin Chúa .

CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN
Ngày 21 tháng 07

Phần Tốt Nhất
Làng Bê-ta-ni-a vốn chẳng xa lạ gì với chúng ta vì đã được đề cập đến nhiều lần trong các tin mừng. Tin mừng theo thánh Mat-thêu, Mac-cô và Gioan kể lại cho chúng ta việc một người phụ nữ đã xức dầu thơm vào chân Chúa Giêsu trong một bữa tiệc tại Bê-ta-ni-a (Mt26, 6 -13; Mc14, 3-9; Ga12, 1-11). Thánh Gioan còn kể cho chúng ta nghe việc Chúa Giêsu làm phép lạ cho ông Lazaro người làng Bê-ta-ni-a đã chết hơn 4 ngày được sống lại (Ga11, 1- 44).
Tin mừng ngày hôm nay thánh Luca kể cho chúng ta nghe một câu chuyện cũng xảy ra ở làng Bê-ta-ni-a. Câu chuyện trong bài tin mừng hôm nay thật dễ thương vì nó kể cho chúng ta chuyện Matta so bì với Maria. Gia đình này có ba chị em Matta, Maria và Lazaro – người được sống lại sau khi được chôn trong mồ 4 ngày. Cả ba chị em này rất thân thương với Chúa Giêsu và được Chúa quý mến (Ga11, 5). Chúa Giêsu chắc hẳn đã đến thăm gia đình này nhiều lần. Bài tin mừng ngày hôm nay cho chúng ta thấy hình ảnh Matta tất bật cộng việc phục vụ Chúa. Có lẽ cô Matta bận rộn để nấu nướng cho Thầy Giêsu và cả đoàn tuỳ tùng như vẫn quen làm. Chúng ta thấy được nơi Matta hình ảnh của một người chị lớn biết quan tâm, chăm sóc mọi người. Ngược lại với Matta, Maria không làm gì cả chỉ ngồi dưới chân Chúa mà nghe lời Người dạy. Chúng ta có thể tưởng tượng trong lúc bận rộn công việc, Matta đã “méc” với thầy Giêsu: có một mình con làm việc mà thầy không để ý sao? Làm ơn nói em con nó giúp con một tay với!! Cái sự so bì của Matta thật là dễ hiểu. Một người thì bận rộn không hết việc trong khi một kẻ ngồi không thì hỏi làm sao không ngứa mắt? Tuy nhiên, câu trả lời của Chúa Giêsu không dễ hiểu chút nào khi Ngài nói “Maria đã chọn phần tốt nhất”. Phần tốt nhất là ngồi dưới chân Chúa để nghe lời Ngài dạy. Câu trả lời của Chúa Giêsu lắm khi được giải thích như thể là việc phục vụ Chúa qua những công việc bên ngoài thì thấp kém hơn việc ngồi lại với Chúa. Trong hội thánh có nhiều lúc người ta xem các tu sĩ chiêm niệm thì chọn phần tốt hơn các tu sĩ hoạt động. Cũng vậy, ở các giáo xứ người ta hay gọi những người bận việc phục vụ nhà thờ, nhà xứ là Matta như một kiểu ám chỉ cho thái độ lăng xăng không cần thiết. Thật ra, nếu đọc toàn bộ mạch văn chúng ta không thấy chỗ nào Chúa chê việc Matta đang làm là không quan trọng. Có lẽ hơn ai hết Chúa Giêsu hiểu rằng nếu cô Matta không vất vả lăng xăng nấu nướng thì cả thầy và trò đều sẽ đói meo râu. Điều Chúa Giêsu muốn nhắc Matta ở đây chính là cái cách Matta làm việc khi Ngài nói “Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá”. Chính thái độ băn khoăn lo lắng nhiều chuyện mà Matta đã bị Chúa nhắc nhở. Matta đã không tin vào giá trị của việc mình đang làm. Có lẽ khi đưa ra lời hờn trách Chúa là lúc Matta nghĩ rằng công việc mình làm không quan trọng bằng việc em mình đang ngồi dưới chân Chúa. Có lẽ cô muốn được như em mình. Chính vì thế Chúa Giêsu đã nhắc nhở cô rằng công việc phục vụ của cô cũng quan trọng. Hãy tập trung vào công việc phục vụ của mình và như thế cô sẽ được bình an. Nếu Chúa Giêsu cho rằng việc phục vụ của cô không quan trọng có lẽ Ngài đã bảo cô cũng đến ngồi nghe Ngài dạy như Maria. Tuy nhiên, Ngài đã không làm thế nên chúng ta không thể cho rằng việc phục vụ của cô Matta là thứ yếu.
Là những người môn đệ của Chúa Giêsu trước hết chúng ta được mời gọi sống như cô Maria biết ngồi lại bên Chúa, lắng nghe lời Chúa dạy. Kế đến, giống như cô Matta chúng ta cũng được mời gọi để toàn tâm toàn lực phục vụ cho việc nhà Chúa, xây dựng hội thánh. Điều quan trọng là làm sao chúng ta cân bằng được cả hai khía cạnh chiêm niệm và hoạt động này trong đời sống thường ngày. Lắm khi vì quá hăng say hoạt động mà chúng ta bỏ quên cả kinh kệ, quên cả việc cầu nguyện để ở lại với Chúa. Tuy nhiên, cũng có lúc chúng ta biện minh cho như cầu thinh lặng được ở lại với Chúa để từ chối phục vụ cộng đoàn.
Ước chi chúng ta biết ngồi lại bên Chúa như Maria đồng thời biết xả thân phục vụ Chúa như Matta.
Joseph Nguyễn Thanh Nhã SJ

…………………………………………………………….

1. “Có Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta” – Xin cho các Linh Mục giải tội, được tràn đầy sức mạnh của Chúa Thánh Thần, để cảm thông và nâng đỡ sự yếu hèn của các hối nhân, để họ nhận được ơn thứ tha và khoan dung của Thiên Chúa. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2. “Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn sám hối” – Xin cho những người có trách nhiệm thi hành công lý, luôn biết quan tâm và huấn giáo những phạm nhân có thiện chí ăn năn, để giúp họ làm lại cuộc đời với lòng quyết tâm. Chúng Con Cầu Xin Chúa .
3. “Vì là chủ sức mạnh, nên Chúa xét xử hiền lành” – Xin cho những anh chị em khô khan nguội lạnh, chỉ lo tìm kiếm tiền bạc, danh vọng, biết hồi tâm trở về với Chúa, để được cùng vui hưởng hạnh phúc Nước Trời. Chúng Con Cầu Xin Chúa .

 

CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN
Ngày 28 tháng 07

CẦU NGUYỆN LÀ HƠI THỞ
Kính thưa quý cộng đoàn Phụng vụ, hầu hết chúng ta được rửa tội lúc còn nhỏ nhờ đức tin của bố, mẹ, gia đình và bố mẹ đỡ đầu. Lúc còn được bồng bế đến nhà thờ chịu phép rửa, chúng ta không thể tự tuyên xưng đức tin; nhưng cho dẫu như vậy đi chăng nữa, ơn của Chúa vẫn tuôn tràn, thánh hoá và thay đổi chúng ta, cho chúng ta được trở nên con cái của Người, và được trở nên thành viên của Giáo Hội – gia đình của Thiên Chúa.
Nói một cách xác quyết như Thánh Phao-lô trong thư gửi cho giáo đoàn Cô-lô-sê “…nhờ phép rửa tội (bí tích rửa tội), chúng ta được mai táng làm một với Đức Ki-tô, và chúng ta cũng được sống lại với Người, bởi đã tin vào quyền năng Thiên Chúa, Đấng đã cho Người từ cõi chết sống lại” (x. Cl 2, 12). Vì vậy, khi tham dự vào các bí tích, đặc biệt bí tích Rửa tội/Thanh tẩy, chúng ta được thông phần vào Mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Giê-su Ki-tô, được chết đi tội lỗi tông truyền, tội lỗi cá nhân và được sống lại với Người bằng đời sống mới của người con của Chúa. Và cũng nhờ vậy, Người muốn chúng ta dâng lời Kinh Lạy Cha trước tôn nhan mà gọi Thiên Chúa là Cha, và như Đức Giê-su Ki-tô là Con Thiên Chúa, chúng ta cũng được gọi là con Thiên Chúa. Vì “khi cầu nguyện, không ai trong chúng ta dám động tới danh xưng này, nếu chính Đức Ki-tô không cho phép cầu nguyện như thế” (trích từ khảo luận của Thánh Síp-ri-a-nô giám mục tử đạo, về Kinh Lạy Cha)
Nhiều người chúng ta được học biết về cầu nguyện, cách cầu nguyện ra sao từ nhỏ, rồi dần dần lớn lên với kinh nghiệm xã hội, gia đình, cách nhìn của chúng ta về cầu nguyện có thể mai một và thiên về xin ơn (petition/願う) hơn là cầu nguyện (pray/祈る), xa hơn nữa là nói với Chúa mà không để Chúa nói, hoặc chỉ cầu nguyện như một cái máy theo thói quen miệng thì đọc, nhưng lòng thì không suy gẫm những câu kinh đang đọc! Hơn nữa, chúng ta thường có xu hướng xin Chúa thực hiện ý định, lời cầu, chương trình, kế hoạch của mình hay của người nhờ mình cầu nguyện, mà quên một điều tối cần thiết là để ý Chúa, chương trình, kế hoạch của Người được thực hiện nơi mình!
Do đó, để tránh khỏi những thói quen này, chúng ta cùng đặt mình trước Lời Chúa hôm nay mà soi vào đời sống cầu nguyện, cách thức cầu nguyện của chúng ta. Có thể chúng ta nghe đâu đó: cầu nguyện chính là hơi thở. Như vậy, nếu chúng ta không cầu nguyện thì như không thể sống được vì mất hơi thở; và một khi chúng ta lơ là trong đời sống cầu nguyện thì hơi thở của chúng ta yếu dần, và có thể mất hẳn. Để giữ được hơi thở sự sống, đời sống đạo, chúng ta cùng tập lấy hơi-giữ hơi qua ba động tác gọi là: đối thoại với Chúa (nói và nghe), đối thoại trong mối thân tình giữa Cha và con, đối thoại trong sự kiên trì-tín thác.
Đối thoại với Chúa: trong cầu nguyện, chúng ta tâm sự, chuyện trò với Chúa, nhưng đừng nghĩ là Chúa chỉ lắng nghe mà không đáp lời hay không nói chuyện với chúng ta! Có nhiều giáo dân thường hay đến hỏi con: “sao con không nghe thấy Chúa nói gì với con cả?” Theo con nghĩ, một trong vô số lí do, đó là: chúng ta không dành thời gian thinh lặng cho Chúa ngỏ lời hoặc chuyện trò với ta, mà chúng ta cứ thao thao bất tuyệt với lời xin này đến lời xin khác. Chúa cũng muốn nói với chúng ta như chúng ta muốn bày tỏ với Người như ông Ab-ra-ham trong bài đọc I, ông đơn sơ bày tỏ với Chúa nỗi lòng, điều mong muốn của mình, nhưng cũng để giây phút lắng đọng hầu nghe lời đáp của Chúa “…xin đừng nổi giận, con chỉ xin thưa lần này nữa thôi: nếu tìm được mười người công chính ở đó thì sao?” ( St 18, 32).
Đối thoại trong mối thân tình giữa Cha và con: Nhờ Thần Khí mà chúng ta được cất lời gọi Thiên Chúa là Cha (x. Rm 8, 15) và chính nhờ Đức Ki-tô cho phép và dạy chúng ta cầu nguyện với Cha trên trời “lạy Cha chúng con ở trên trời…” (Lc 11, 2; Mt 6, 9). Vì vậy, như Thánh Síp-ri-a-nô đã nói: “chúng ta nên ghi lòng tạc dạ điều này: phúc cao trọng được gọi Thiên Chúa là Cha, thì chúng ta cũng xử sự như con cái của Người, chúng ta vui sướng vì có Thiên Chúa là Cha thế nào, thì Người cũng vui sướng về chúng ta như vậy”. Trong mối dây liên kết khắng khít bền chặt thế này thì lời cầu nguyện của chúng ta mới nhẹ nhàng như làn khói lan toả bay lên, và du dương như bài ca chúc tụng Chúa liên lỉ. Cũng trong mối thân tình này, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra tiếng Chúa, đón nhận ý Chúa, và để Người thực hiện chương trình của Người nơi chúng ta. Hơn nữa, trong mối tương quan giữa Cha-con này, chúng ta sẵn sàng để Chúa biến đổi chúng ta hơn là chúng ta muốn thay đổi ý định của Chúa như lời Thánh Phao-lô “anh (chị) em vốn đã chết vì tội lỗi và bởi không cắt bì tính xác thịt của anh (chị) em, nhưng Thiên Chúa đã cho anh (chị) em được chung sống với Người…” (x. Cl 2, 13)
Đối thoại trong niềm tín thác, nhẫn nại: trong bài Tin Mừng, Chúa Giê-su đề cập đến dụ ngôn: người bạn nửa đêm đến vay bánh cho một người bạn khác lỡ đường ghé lại nhà mà không có gì để ăn, và Người nói: “…dẫu người kia không dậy để cho người này bánh vì tình bạn, thì cũng sẽ thức dậy để cho người này tất cả những gì anh cần, vì thể diện” (Lc 11, 8). Cứ nhẫn nại, kiên trì đối thoại với Chúa vì “ai xin thì sẽ được, ai tìm sẽ gặp và ai gõ cửa thì sẽ mở cho” (Lc 11, 10). Phải chăng đây là một nghĩa khác của từ PUSH trong tiếng Anh, nghĩa thông thường của PUSH là ‘đẩy, thúc từ đằng sau’, nhưng trong đời sống cầu nguyện, PUSH cũng có thể mang nghĩa: Pray Until Something Happens (Cầu nguyện đến khi điều gì đó xảy ra). Hơn thế nữa, “nếu anh em là những kẻ xấu, mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha trên trời, Người sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người” (Lc 11, 13). Chúng ta ít khi xin Chúa ban Thánh Thần để dẫn đường chỉ lối, để luôn khôn ngoan nhận ra thiên ý, để xây dựng tình hiệp nhất, để thổi to ngọn lửa bác ái-công chính – bình an cho khắp nơi với cả niềm xác tín, tin tưởng vì Chúa Thánh Thần chính là tình yêu gắn kết Chúa Cha và Chúa Con nên một. Trong đời sống gia đình, đời sống dâng hiến, đời sống xã hội v.v…chúng ta thường xin những gì nhỏ nhặt, vụn vặt, mà quên một điều: nếu xin Chúa cả sự sống, tình yêu, Thánh Thần Chúa để nhận ra Thánh ý Người thì Người chẳng chút do dự trao ban!
Xin cho mỗi người chúng con cảm nghiệm sâu sắc tình yêu Chúa trong và qua đời sống cầu nguyện với tâm tư đơn sơ, phó thác, tín thác và ký thác hơn:
Cầu nguyện là hơi thở
Để tâm hồn rộng mở
Hồng ân Chúa vô bờ
Đỡ nâng mãi con thơ!
Lm. Xuân Hy Vọng

………………………………………………………………………………………………..

 

CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THĂNG THIÊN
Ngày 02 tháng 06

 

Mắt Hướng Về Trời, Làm Chứng Cho Chúa Ki-tô
Phụng Vụ Lời Chúa tuần này mời gọi chúng ta chiêm ngắm hình ảnh Chúa Về Trời. Nhờ đó, chúng ta ý thức rằng quê hương đích thực của chúng ta không phải nơi trần thế này, nhưng là nơi cội nguồn của sự sống và tình yêu, nơi hạnh phúc vĩnh hằng. Chúa Giê-su đã mở ra một lối đi về quê hương đích thực, có Thiên Chúa là Cha. Người là cùng đích và là trung tâm điểm của đời sống lữ hành của chúng ta. Chúng ta lữ hành nơi trần gian nhưng mắt chúng ta vẫn luôn hướng về trời cao, hướng về Giê-su, Đấng Trung Gian duy nhất có thể dẫn chúng ta về quê hương đích thực.
Kinh Thánh nói cho chúng ta biết rằng Chúa Về Trời là để dọn chỗ cho chúng ta (x. Ga 14, 2-3). Người ở đâu thì chúng ta cũng được ở đó với Người. Đó là một lời hứa đầy yêu thương dành cho các môn đệ của Đấng đang vâng theo Thánh ý Chúa Cha để bước vào cuộc khổ nạn thập giá cứu cuộc nhân loại.
Chúa Về Trời để ban Đấng Bảo Trợ cho chúng ta (x. Ga 16, 7). Đấng Bảo Trợ ấy chính là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Chúa Giê-su (x. Ga 14, 26). Người là Thần Khí sự thật và Người sẽ làm chứng về mọi công trình cứu chuộc của Chúa Giê-su (x. Ga15, 26). Thánh Thần sẽ ở với chúng ta luôn mãi (x. Ga 14, 16). Người sẽ dạy chúng ta mọi điều và sẽ làm cho chúng ta nhớ lại tất cả mọi hoạt động của Chúa Giê-su (x. Ga 14, 26).
Chúa Về Trời để rồi Người sẽ ở lại với các môn đệ mãi mãi (x. Mt 28, 20). Mặc dù Người không còn ở với các môn đệ về mặt thân xác phàm nhân nữa, nhưng từ nay Người sẽ ở với các môn đệ trong Thần Khí. Mỗi khi các môn đệ ra đi thực thi điều Chúa dạy thì Người sẽ đồng hành với họ. Thánh Marco ghi nhận ở cuối Tin mừng của mình rằng: “Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các ông thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng” (Mc 16, 19-20).
Trong bài Tin Mừng theo thánh Luca hôm nay, Chúa Giê-su Phục Sinh một lần nữa tái khẳng định rằng: Ngài chính là Đấng Ki-tô đã được loan báo trong Kinh Thánh; Ngài đã chịu khổ hình, chịu chết và đã sống lại. Mong ước cuối cùng của Chúa trước khi về trời là các môn đệ trở thành chứng nhân cho Người. Con đường làm nhân chứng cũng là con đường dẫn về trời cao của môn đệ và của mỗi Ki-tô hữu.
Chúa Giê-su lên trời, kết thúc sứ mạng của Người nơi trần gian. Nhưng lại là lúc khởi đầu sứ mạng của môn đệ, sứ mạng loan báo Tin Mừng và làm chứng cho Chúa. Chúng ta chớ nên sợ hãi vì trung tâm của sứ mạng loan báo Tin Mừng chính là hoạt động của Chúa Thánh Linh. Cuộc sống làm chứng cho Chúa Giê-su Ki-tô Phục sinh có thể gặp phải muôn vàn khó khăn nhưng chúng ta tin chắc một điều rằng chúng ta chẳng bao giờ sống và hoạt động một mình cả. Ngang qua hoạt động của Chúa Thánh Linh, ngang qua sự dấn thân của chúng ta, chính Chúa Giê-su sẽ đồng hành với chúng ta trên mọi nẻo đường.
Đường lên trời của người Ki-tô hữu chúng ta đó là con đường làm chứng cho Chúa Ki-tô Phục Sinh bằng chính đời sống ra đi phục vụ, yêu thương, tha thứ, vui tươi…Tiếp nối sứ mạng của các môn đệ, mỗi Ki-tô hữu cũng được Chúa sai vào trong thế gian. Dù sống giữa trần gian, nhưng chúng ta không thuộc về trần gian này. Chúng ta tin rằng cuộc sống chúng ta nơi đây chỉ là một cuộc lữ hành đi về quê hương đích thực có Chúa là cội nguồn và là cùng đích. Niềm hy vọng của chúng ta đặt ở nơi Chúa. Mắt chúng ta hướng về trời cao. Cuộc sống lữ hành trần gian là một cuộc làm chứng không ngừng về Chúa Giê-su, về con đường thập giá và phục sinh của Người. Xin Thánh Thần Chúa soi sáng và dẫn dắt mỗi người chúng ta. Amen.
Jb Phan Đức Định

………………………………………………………..

1/ Sau khi sống lại, để cũng cố niềm tin cho các môn đệ, Đức Giê su đã nhiều lần hiện ra với các ông nhắc nhở lại những lời Ngài đã tiên báo , đồng thời ngài cũng tái hiện lại những kỷ niệm đã có giữa thầy trò qua việc bẻ bánh.
Chúng ta cùng xin chúa ban cho chúng ta luôn thao thức với Lời Chúa và siêng năng tham dự Thánh Lễ , để thấy được Chúa yêu chúng ta dường nào mà cảm tạ Ngài cho xứng đáng. Chúng con cầu xin Chúa.
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2/ Chính anh em là chứng nhân cho Thầy. Trước khi về trời, Đức Giê su đã mời gọi các môn đệ hãy đi làm nhân chứng cho Chúa về cái chết và sự phục sinh của Ngài, loan báo niềm vui được cứu độ cho mọi loài thọ tạo.
Ngày hôm nay, trên đất nước Nhật bản, Chúa cũng mời gọi anh chị em chúng ta hãy sống thể hiện niềm tin mạnh mẽ để làm chứng nhân sống động nơi môi trường sinh sống và làm việc của chúng ta. Chúng con cầu xin Chúa.
3/ Trên thế giới, ngày ngày chúng ta cũng nghe biết nhiều chứng nhân của Chúa đang và đã bị bách hại thảm thương nơi những quốc gia người dân sống không có nhân quyền, trong đó có đất nước Việt nam thân thương của chúng ta.
Chúng ta cùng xin chúa ban thêm sức mạnh và đức tin mạnh mẽ để những anh chị em của chúng ta đang bị bách hại có đủ sức chiến đấu cho đến cùng, và Danh Chúa được rạng rỡ vinh quang. Chúng con cầu xin Chúa.

CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THÁNH THẦN
HIỆN XUỐNG
Ngày 09 tháng 06

Bài đọc thứ nhất hôm nay, trích từ Sách Công vụ tông đồ, vẫn được hiểu như là đảo ngược của câu chuyện Tháp Babel trong sách Sáng thế chưong 11 của Cựu ước. Nếu trong câu chuyện của Sáng thế, loài người vốn nguyên thuỷ nói cùng một ngôn ngữ nhưng rồi trở nên không hiểu nhau khi toan tính xây dựng một ngọn tháp “cao thấu tới trời”, thì trong câu chuyện của Công vụ tông đồ, người từ muôn phuơng quy tụ về Jerusalem đều nghe hiểu các tông đồ trong ngôn ngữ của chính họ.
Nỗ lực xây tháp cao trong câu chuyện Babel thường được giải thích như là biểu trưng cho sự kiêu ngạo của con người muốn phản lại Thiên Chúa – tuy nhiên, nếu đọc lại bản văn cho kỹ thì ta thấy không có lời nào tỏ ý họ muốn “chống Chúa” cả, nhưng là vì “kẻo chúng ta bị phân tán ra khắp mặt đất” (Sáng thế 11,4) Nói cách khác, nhóm người nguyên thuỷ đó muốn quy tụ gần nhau, nhưng trớ trêu thay khi muốn như vậy họ đã đi ngược ý định của Chúa khi tạo dựng là “hãy sinh sản và phủ đầy mặt đất” (Sáng thế 1,28) Và sự thể Thiên Chúa làm hỗn hoạn ngôn ngữ khiến dự tính xây tháp bị thất bại, chính là cách thế Người dùng để thúc đẩy con người phải theo đúng kế hoạch tạo dựng nguyên thuỷ hơn là một hình phạt như chúng ta hay hiểu!
Quay lại câu chuyện trong Công vụ tông đồ, ta thấy các tông đồ cũng vậy, họ “tể tựu một nơi”, không muốn đi đâu cả vì họ vẫn còn sợ! Và Chúa Thánh Thần được gửi đến với ơn làm cho tiếng nói của họ được mọi người hiểu chính là nhằm cho họ thực hiện sứ mệnh ‘Được Sai Đi’, đến với muôn dân!
Trong bài Phúc Âm khá ngắn ngủi theo Thánh Gioan, khi Chúa Giêsu Phục sinh xuyên qua cánh cửa đóng kín mà đến giữa các ông, ngay sau lời chào “Bình an cho các con!” là Người truyền ngay tức thì, “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”
Ngày Lễ Hiện Xuống hôm nay chính là ngày Sinh nhật của Giáo hội, vì Giáo hội được khai sinh bởi lệnh truyền sai đi của Chúa. Chúa Thánh Linh, thần khí của Thiên Chúa, là Đấng cho chúng ta có khả năng lên đường theo “bài sai” đó. Bảy ơn Chúa Thánh Linh (mà sau này thần học lý giải ra & người tín hữu đón nhận trong bí tích Thêm Sức) không biến chúng ta bỗng chốc thành một loại “siêu nhân” có sức lực hơn, thông thái hơn, giỏi giang hơn người khác – nhưng là những ơn ‘làm hành trang’ cho chúng ta lên đường để đem Tin Mừng đến cho muôn loài!
Nhân loại, từ nguyên thuỷ, đã đựoc Chúa sai đi. Giáo hội, từ ban đầu, đã được Chúa sai đi. Từng cộng đoàn, từng người tín hữu, đều được Chúa sai đi. Thánh lễ chúng ta cử hành, hay được gọi là Lễ Misa, vì lời kết thúc của chủ tế “Ite Missa est” có nghĩa là “Giờ đây, hãy lên đường” (Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an) Đi, không phải là đi về nhà hay đi shopping, đi chơi tiếp đâu – nhưng mang ý nghĩa sâu xa là “Anh chị em đã lãnh nhận tiệc thánh Mình Máu Chúa, nay hãy RA ĐI để đem Chúa đến cho mọi người!”
Gioan Đàm Xuân Lộ

……………………………………………….

1/ Sự kiện trong ngày Lễ Ngũ Tuần đã gây chấn động khiến mọi người kinh ngạc, và ngay sau đó, họ được đầy tràn ơn Chúa Thánh Thần . Chúa Thánh Thần đang hoạt động trong lòng Giáo Hội, và Ngài luôn ở cùng Đức Thánh cha , Đấng thay mặt Chúa điều khiển con thuyền Giáo hội. Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Đức Thánh Cha và hàng giáo phẩm, luôn được tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần, để dìu dắt và đưa con thuyền Giáo Hội đến bến bình an. Chúng con cầu xin Chúa.
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2/ Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng và hướng dẫn cho mọi tín hữu thực thi thánh ý Chúa trong cuộc sống chứng nhân.
Xin cho mọi người biết lắng nghe tiếng Chúa Thánh Thần đang nói và tác động đến con người và ý chí của mình, khi cầu nguyện, làm việc, vui chơi ,để sẳn sàng làm sáng danh Chúa trong mọi nơi mọi lúc. Chúng con cầu xin Chúa.
3/ Thân thể Chúa KI tô đang bị thương tích đau đớn vì cơn bách hại giáo hội ngày càng khốc liệt hơn. Mẹ Maria xin với con cái Ngài là chúng ta “ Đừng làm cho Chúa Ki tô bị tổn thương nữa, trái tim Mẹ đã tan nát khi nhìn thấy Con mẹ bị tổn thương vì tội lỗi của nhân loại”
Xin Mẹ Maria giúp chúng con lắng nghe tiếng Mẹ nài nỉ “ hày ăn năn sám hối, siêng năng lần hạt mân côi, sùng kính Trái tim Mẹ “. và xin Chúa Thánh Thần giúp chúng con nhiệt thành đáp trả lời mời gọi của Mẹ, chuyên chăm lần hạt mân côi và thay đổi cách sống cho phù hợp thánh ý Chúa. Chúng con cầu xin Chúa.

 

CHÚA NHẬT LỄ CHÚA BA NGÔI
Ngày 16 tháng 06

 

Chúa Ba Ngôi
Trong niềm tin Ki-tô giáo có ba mầu nhiệm chính. Có lẽ nhiều người trong chúng ta vẫn còn nhớ thưở nhỏ đi học giáo lý ai cũng phải thuộc nằm lòng các mầu nhiệm này. Một là mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi; hai là mầu nhiệm Ngôi Hai xuống thế làm người; ba là mầu nhiệm Ngôi Hai cứu chuộc. Khi nói đến mầu nhiệm có nghĩa là nói đến một điều gì đó mà chúng ta không thể giải thích hoàn toàn bằng lý trí. Trí khôn con người dù có siêu phàm đến đâu cũng không thể hiểu nổi. Ba mầu nhiệm mà chúng ta tin trong đức tin Ki-tô giáo dù có dùng lý trí để diễn giải như thế nào đi nữa cũng không thể suy cho cùng. Đặc biệt mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi mà chúng ta mừng kính hôm nay. Chúng ta chỉ tin một Chúa nhưng Chúa đó lại là có ba ngôi: ngôi Cha, ngôi Con và Thánh Thần. Một mà là ba, ba lại là một. Thật khó hiểu. Xuyên suốt dòng lịch sử của giáo hội, có rất nhiều các thánh hay những thần học gia cố gắng đưa ra cách giải thích thấu đáo về mầu nhiệm này nhưng dường như chưa có ai thành công. Thánh Âu-tinh là một trong số nhiều thần học gia đã cố gắng diễn giải về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi. Ngài đã mất nhiều công sức để suy tư về điều này. Tương truyền, có một hôm thánh nhân đi dạo dọc bờ biển thì thấy một em bé đang chơi ở bãi biển. Tiến lại gần xem thì ngài thấy em bé này đang đắp một cái đập nhỏ và tát nước biển. Thánh nhân phì cười và hỏi em bé sao làm một việc phí công như thế. Em bé đó đã đáp lại câu hỏi của thánh nhân bằng một nụ cười và bảo: việc tôi làm cũng không phí công bằng việc ngài đang cố gắng để hiểu tường tận về Chúa Ba Ngôi. Từ lúc đó thánh nhân hiểu rằng với lý trí của con người, không ai có thể đưa ra câu trả lời chắc chắn về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi.
Tuy nhiên, nói như thế không phải là chúng ta tin mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi một cách mù quáng. Chúng ta tin điều này vì chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta. Bài tin mừng ngày hôm nay Chúa Giêsu đã nói đến Chúa Cha và Chúa Thánh Thần (Ga 16,12-15). Thánh Thần được Chúa Giêsu gọi là Thần Khí sự thật. Chính Chúa Thánh Thần sẽ soi sáng, dạy dỗ các môn đệ. Ngài là Thần Khí xuất phát từ Chúa Cha và có nhiệm vụ làm chứng về Chúa Giêsu. Trong một đoạn tin mừng ngắn thôi, nhưng Chúa Giêsu đã cho chúng ta thấy được Ba Ngôi Thiên Chúa và tương quan của các ngôi vị với nhau. Ba Ngôi là một vì Ba Ngôi ở trong nhau trong một tình yêu thánh thiêng. Đức giáo hoàng Phanxicô đã dạy rất hay về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi. Ngài dạy rằng: “khi nói Chúa Ba Ngôi có nghĩa là nói đến sự hiệp thông. Cả Ba Ngôi đều hiện diện cho nhau, trong nhau và vì nhau. Sự hiệp thông này chính là cội nguồn của tình yêu và sự sống”. Vì thế, khi tin vào Chúa Ba Ngôi chúng ta được mời gọi đi vào sự hiệp thông thánh thiêng này. Chúng ta được mời gọi bắt chước Ba Ngôi Thiên Chúa để sống cho nhau, sống vì nhau và sống với nhau. Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi mời gọi từng người bước ra khỏi cái vỏ bọc ích kỷ, tự vệ của mình để bước vào bầu trời tự do, vào vương quốc của sự sống.
Lạy Ba Ngôi Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết ra khỏi cái tôi của mình để sống trong sự hiệp nhất với tất cả anh chị em xung quanh để rồi chúng con được bước vào sự hiệp thông trọn vẹn với Ba Ngôi Chí Thánh. Amen!
Joseph Nguyễn Thanh Nhã SJ

……………………………………………….

1/ Ngày nay trong xã hội, giáo hội, và cả trong gia đình cũng bị đánh mất niềm tin với nhau, cho nên nghi ngờ, đố kỵ và tranh chấp lẫn nhau, gây nên những hiểu lầm đáng tiếc. Chúng ta cùng xin chúa Ba Ngôi , giúp chúng ta xóa bỏ hàng rào ngăn cản ấy và liên kết chúng ta nên một như Ba Ngôi Thiên chúa là một trong Tình yêu vĩnh hằng. Chúng con cầu xin Chúa.
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2/ Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ hướng dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn. Xin Chúa Thánh Thần ban cho chúng con ơn can đảm luôn sống theo sự thật, tránh xa những gì là gian dối, để chúng con tìm lại được niềm tin mà Chúa đã ban cho chúng con trong ngày lãnh nhận bí tich rửa tội, sống xứng đáng là con cái của Chúa Chúng con cầu xin Chúa.
3/ Vắng bóng Thiên Chúa, thế giới bị thiếu vắng tình thương. Con người đã đẩy Thiên Chúa ra khỏi thế giới của mình. Vì thế ,chiến tranh, thù hận, người bóc lột người không thương tiếc và những cảnh đoạn trường xãy ra hằng ngày trong gia đình và xã hội. Xin Chúa thay đỗi trái tim bằng thịt của Chúa vào trái tim bằng đá của chúng con, để chúng con biết nhận ra nhau là anh em con một cha trên trời, yêu thương và giúp nhau trên con đường nên thánh. Chúng con cầu xin Chúa.

 

CHÚA NHẬT LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ
Ngày 23 tháng 06

 

THẦN LƯƠNG HỒN CON
Kính thưa quý cộng đoàn Phụng vụ! Mỗi khi chúng ta tham dự Thánh lễ, chúng ta được dự phần vào Mầu nhiệm Tử nan – Phục Sinh của Chúa Ki-tô; hơn nữa, chúng ta được tận mắt chứng kiến phép lạ cao quý nhất mà chính Chúa Giê-su Ki-tô thực hiện qua vị thừa tác viên có chức Thánh. Một cách cụ thể, Ngài ẩn thân trong hình bánh nhỏ và giọt rượu đơn sơ để ở lại với chúng ta, trong chúng ta và là thần lương để nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Vì thế, hôm nay cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta cùng cảm tạ Chúa đã ban chính sự sống Ngài cho mỗi người chúng ta, và ước gì chúng ta được trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Ki-tô mỗi khi lãnh nhận chính Mình Máu Thánh Ngài.
Nếu nhìn lại lịch sử nhân loại, đặc biệt trong lãnh vực tôn giáo-tín ngưỡng, chúng ta có thể nhận ra rằng: không có một vị sáng lập tôn giáo nào dù lâu đời hay hiện đại, dù lớn hay nhỏ, mà can đảm dám trao ban và để lại chính sự sống, sinh mạng của chính mình cho các đồ đệ cả! Và điều này cũng dễ hiểu vì họ cũng chỉ là con người có một cuộc đời, một mạng sống mà thôi; nếu họ hiến mạng sống cho môn sinh thì xem như họ chấp dứt đời sống của họ trên dương gian này! Tuy nhiên, đối với Đấng làm chủ, làm đầu của Hội Thánh Công Giáo là một loại trừ, vì Ngài chính là Thiên Chúa thật và người thật. Vì thế, Ngài không phụ thuộc vào tính hư mất của con người tự nhiên, mà Ngài chiến thắng sự chết và phục sinh từ cõi chết, hơn thế, còn ẩn thân trong hình bánh rượu nhỏ bé, tầm thường để trở nên lương thực thiêng liêng và ở mãi với chúng ta qua bí tích Thánh Thể.
Còn ân sủng nào cao quý hơn nữa! Còn hạnh phúc nào cao trọng hơn nữa! Nào chúng ta hãy đến múc lấy nguồn ơn sủng vô giá này mỗi khi tham dự tích cực vào bàn tiệc Thánh.!Nói theo lời kinh Tantum Ergo (Kinh Chầu Thánh Thể) của Thánh Tô-ma A-qui-nô: “…nếu mắt trần của ta không nhận thấy, thì lấy đức tin bù lại…” Với con mắt đức tin, với ơn của Chúa và việc mở rộng tâm hồn tín thác của mỗi chúng ta thì khi tham dự Thánh lễ, chúng ta nhận ra chính Chúa Giê-su Ki-tô đang chủ tế qua vị linh mục dù tội lỗi, yếu đuối và lỗi lầm với biết bao đam mê xác phàm của một con người được mời gọi trở nên khí cụ bình an của Ngài. Với đôi mắt đức tin và đời sống cầu nguyện thâm sâu, mỗi khi tham dự bí tích Tình Yêu – bí tích Thánh Thể trong Thánh Lễ, chúng ta nghiệm ra: chính Chúa Giê-su Ki-tô là của lễ toàn thiêu, của lễ tinh tuyền và không vương tì vết, đẹp lòng Thiên Chúa Cha. Dưới ánh nhìn của đức tin, chúng ta được lãnh nhận chính sự sống của Chúa Giê-su Ki-tô, lãnh nhận chính Mình và Máu Ngài dưới hình bánh đơn sơ và giọt rượu thơm ngát. Cũng với đức tin, chúng ta không cần đi tìm phép lạ ở đâu cho xa, mà ngay trong Thánh Lễ, chính Chúa Giê-su Ki-tô biến bánh, rượu trở nên Mình Thánh, Máu Thánh làm thần lương nuôi dưỡng chúng ta, làm thần dược chữa trị tâm hồn chúng ta.
Ôi, con là ai mà được nhận lãnh ơn ích lớn lao như vậy? Ôi, con chẳng xứng đáng được Chúa đến viếng thăm tâm hồn con, nhưng vì tình yêu lớn lao mà Chúa đã dành cho con, mà con được Chúa hạ mình, ẩn thân trong hình bánh rượu đơn sơ bé nhỏ để nuôi sống chúng con! Ước chi mỗi lần rước Mình Máu Thánh Chúa, chúng con được tháp nhập khăng khít với Chúa, được trở nên miệng lưỡi của Ngài, được trở nên tay chân của Ngài, được biến đổi nên giống Ngài hơn để mỗi lời nói chúng con xướng lên đều ích lợi cho anh chị em con, để suy nghĩ của chúng con được trong sạch, luôn theo Thánh ý Ngài, để đôi bàn tay chúng con dám mở ra đón nhận anh chị em dù anh chị em có bất hoà hay xung đột với chúng con, để đôi chân con không do dự tiến bước đến với anh chị em, nhất là những ai đang cần đến sự bình an của Chúa…Và đây cũng chính là sứ mạng của mỗi chúng ta khi tham dự bàn tiệc Thánh Chúa “vì mỗi khi anh (chị) em ăn bánh và uống chén này, anh (chị) em loan truyền việc Chúa chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến” (1Cr 11, 26). Mỗi khi được lãnh nhận Mình Máu Thánh Chúa, chúng ta tuyên xưng Mầu nhiệm Vượt Qua – Cuộc Tử nạn và Phục Sinh của Chúa; đồng thời, sống đức tin can trường “…hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (x. Lc 22, 19) cho tới khi Chúa lại đến trong ngày Cánh chung. Hơn nữa, khi chúng ta được tháp nhập vào Mầu nhiệm này, chúng ta cũng được mời gọi cùng với Chúa Ki-tô chết đi những tính hư tật xấu của bản thân, mọi tội lỗi, và được trở nên con người mới, một con người được mặc lấy sự sống hoàn toàn mới mẻ nơi Chúa Ki-tô. Như thế, chúng ta trở nên can đảm lên đường, sẵn sàng ra đi chia san ơn sủng mà chúng ta được lãnh nhận nơi bí tích Thánh Thể như câu chúc và sai đi của chính Chúa qua vị linh mục chủ tế “Thánh Lễ đã xong, chúc anh chị em ra đi bình an”, không đơn giản chỉ là câu chúc ra về bình an sau Thánh lễ, mà là một lời sai đi “ ra đi trong bình an, ra đi chia san những gì đã được lãnh nhận nơi bàn tiệc Thánh, ra đi làm chứng cho Chúa Ki-tô Phục Sinh, ra đi sống vui tươi, xứng đáng là một người Ki-tô hữu, ra đi can trường trở nên nhân chứng giữa đời dù đời chẳng như mong ước….”. Đây cũng chính là lời mời chúng ta như trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su kêu mời các môn đệ “ chính các con hãy cho họ ăn” (Lc 9, 13). Nói cách khác, chính Chúa sẽ nuôi dưỡng mọi người qua sự hy sinh, bỏ mình, lòng quảng đại chia sẻ, chia san của mỗi người chúng ta. Chúa tự mình dư sức làm những chuyện phi thường, nhưng Ngài đã ‘ra đi, bỏ chính mình’ mà kêu mời chúng ta cộng tác, tham dự vào công cuộc cứu độ, chia san bình an cho mọi người. Vì thế, với sức lực có hạn của mỗi chúng ta mà cộng tác với nhau, với Chúa thì Chúa sẽ biến sức lực ấy trở nên vô hạn và phi thường ngay trong đời sống bình thường qua những con người tầm thường như chúng ta.
Giờ đây, xin mời mọi người hướng về Chúa Giê-su Thánh Thể và cùng nguyện rằng:
Ôi Giê-su, con mến yêu, tôn thờ
Chân thành nép bên Chúa, con nương nhờ
Ngài ẩn thân trong rượu-bánh đơn sơ
Nuôi dưỡng tâm hồn con thơ
Nguyện trở nên nhân chứng suốt đời. Amen!
(trích từ lời bài hát “Ôi Giê-su” cùng tác giả bài viết suy niệm này)
Lm. Xuân Hy Vọng

…………………………………………………

1/ “Chính anh em hãy chọ họ ăn đi” Chúa Giê su bảo các môn đệ khi thấy đám đông theo Chúa để nghe giảng dạy mà không có gì ăn. Là người môn đệ khi theo Chúa phải là người phục vụ chứ không phải là người được phục vụ.Xin Chúa dạy cho chúng con biết cách phục vụ Chúa qua người anh chị em chúng con trong tinh thần khiêm tốn, không vụ lợi, sẳn sàng chia sẽ những gì mình có và chỉ nhắm đến mưu cầu lợi ích chung. Chúng con cầu xin Chúa.
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2/ Chúa Giê su không chỉ nuôi nhân loại bằng lương thực vật chất, mà còn lấy chính thân mình để làm của nuôi linh hồn chúng sinh.Chúng con xin tạ ơn Chúa vì Lương thực quý báu trường tồn mà Chúa đã ban để nuôi dưỡng linh hồn chúng con, xin thôi thúc chúng con luôn chạy đến với bàn tiệc Thánh thể, được no thỏa và được kết hiệp mật thiết với Chúa hơn. Chúng con cầu xin Chúa.
3/ Ngày nay nhiều nước trên thế giới bị khan hiếm và thiếu thốn lương thực, người già và trẻ em không đủ thức ăn . bên cạnh đó có nhiều quốc gia dư thừa thực phẩm, nhưng lại không biết chia sẽ cho nhau, không biết quý trọng nhân phẩm con người cho đúng nghĩa.Xin chúa mở lòng trí, soi sáng cho mọi người biết nhìn nhau như anh em, để cùng chia san cho nhau vật chất cũng như tinh thần, và yêu thương nhau như chúa yêu, như thế mọi người sẽ được hạnh phúc như lòng chúa ước mong. Chúng con cầu xin Chúa.

CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN
Ngày 30 tháng 06

 

Hãy theo Ta!
Mến chúc tất cả luôn Bình an và Thiện hảo
Trước khi đi vào chia sẻ Lời Chúa hôm nay, con xin mời quý ông bà anh chị em dành một chút thời gian suy nghĩ và tự trả lời cho câu hỏi: Theo tôi, điều gì là khó khăn nhất trong đời sống Ơn gọi Kitô hữu nói chung và Ơn gọi bản thân nói riêng?
Có thể ai đó thấy câu hỏi này khá quen, thực ra cách đây không lâu con có đăng trên Facebook và cũng đã nhận được khá nhiều câu trả lời khác nhau. Và đây cũng chính là câu trả lời của con trong dịp được Truyền chức Linh mục 7 năm trước. Lúc đó, khi nhìn lại sau 9 năm đến Nhật và sống đời Tu trì con đã tìm được câu trả lời cho mình như sau. Điều khó khăn nhất trong đời sống Ơn gọi chính là suy nghĩ; Ơn gọi là khó khăn! Bởi, khi con quyết định đi theo Tiếng Gọi thì con hứa với Chúa là từ đây con phó thác 99% đời con cho Chúa và 1% còn lại con xin được cộng tác với Ngài. Nhưng khi nhìn lại sau 9 năm với những vui – buồn, hạnh phúc – chán chường, … thì tất cả những sự đau buồn, chán chường, thất vọng, … đều có nguồn gốc từ 1% mà bản thân dành lại để cộng tác cùng Chúa đó.
Vâng, đời sống Ơn gọi không phải là của bản thân chúng ta, nó không phụ thuộc vào sức lực hay tài năng của chúng ta, nên khái niệm khó hay dễ không thể tồn tại ở đây. Bởi vậy khi chúng xuất hiện suy nghĩ khó khăn cũng chính là lúc chúng ta đang lầm tưởng Ơn gọi là của chính bản thân mình, mình phải thế này, phải thế kia. Khi chúng ta càng cố dựa vào tài năng hay những gì bản thân có thì đời sống Ơn gọi càng dễ sai lầm nhất.
Vậy đời sống Ơn gọi là gì? Câu trả lời có thể tóm gọn trong 3T: Tin tưởng – Từ bỏ – Tự do. Tin tưởng hoàn toàn nơi Người mời gọi, Từ bỏ ý riêng bản thân và không những thế chúng ta được mời gọi từ bỏ cả những giấc mơ hay những việc làm “tốt đẹp”, để rồi ta được một cuộc sống hoàn toàn Tự do. Và đó cũng là 3 yếu tố mà chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy trong các bài đọc Lời Chúa CN 13 TNC hôm nay.
“Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chổ tựa đầu.” Vẫn biết rằng “an cư lạc nghiệp”, muốn nâng đỡ một cái gì đó thì ít nhất chân ta phải đứng vững, để có thể sống và xây dựng xã hội chúng ta cần phải có nơi cư trú, muốn thực hiện một việc gì đó thì cần phải có tài năng. Vâng, nhưng đó là cách làm của thế gian. Chúng ta được mời gọi “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia (những điều cần thiết cho cuộc sống) Người sẽ thêm cho” (Mt 6:33). Có lẽ chúng ta cũng được chứng kiến hay được nghe kể có những cha mẹ vì muốn cho con cái có một gia tài nên đã đâm đầu làm việc bất chấp thời gian mọi sự, và cuối cùng tiền thì có nhưng con cái thì hầu như không còn, vì chúng đã quá hư hỏng thiếu nhân bản và mất đức tin. Có lẽ cũng không ít giáo xứ hay cộng đoàn tu trì đã bỏ lỡ biết bao nhiêu cơ hội Loan báo Tin mừng chỉ vì lo nghĩ quá nhiều về tiền bạc hay tương lai.
“Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Thiên Chúa.” Chôn xác kẻ chết là một mối lợi trong 14 mối thương người, và hơn nữa “chôn cha” – việc hiếu thảo với cha mẹ, là một trong Mười điều răn. Nhưng chúng ta cũng không được quên, điều răn trước tiên và trên hết là “Thờ phượng một Đức Chúa Trời và kính mến người trên hết mọi sự”, chúng ta không thể lấy cớ việc gia đình, việc thế gian để từ chối Lời mời gọi của Thiên Chúa. Thực tế cho thấy, quá lo lắng cho gia đình và tương lai đều ảnh hưởng không tốt đến đời sống Ơn gọi, ơn gọi Tu trì và ơn gọi Hôn nhân đều đúng.
“Lạy Chúa, Chúa là phần gia nghiệp của con”(Tv15,5). Nếu chúng ta thực sự Tin tưởng chọn Chúa là gia nghiệp và xem việc Theo Chúa là tối quan trọng và là ưu tiên hàng đầu thì chúng ta cũng dễ dàng thực hiện điều Êlisê đã làm (x. Bài đọc 1), như những môn đệ đầu tiên của Chúa đã “từ bỏ mọi sự và theo Người”. Và hơn nữa nếu chúng ta cảm nhận được tình yêu và lòng bao dung của Chúa đối với bản thân thì chúng ta sẽ trở nên Tự do đích thực trong Chúa. Chúng ta “không còn sống dưới lề luật”(x. Bài đọc 2), khi gặp điều trái ý hoặc “chưa tốt” thì chúng ta không còn cất tiếng kêu thưa “Lạy Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu hủy chúng nó không?” Nhưng ngược lại chúng ta sẽ nhận ra rằng; cũng như Con Người, chúng ta được sai “đến, không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta”. Amen.
Linh Mục FX Trần Văn Hoài OFM Conv.

…………………………………………………

1/ trong một thế giới tiêu thụ, người ta chỉ nghỉ đến sự hưởng thụ, dung dưỡng và đề cao xác thịt , vật chất hơn bao giờ hết.
Chúng ta xin chúa cho mọi người hữu Ki tô ý thức rõ hơn, biết dùng của cải vật chất chúa ban để phục vụ sự sống, phẩm giá con người theo như giá trị đích thực của nó. Chúng con cầu xin Chúa.
ĐÁP: XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
2/ “ Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng con người không có chỗ tựa đầu”.
Chúng ta đang là những người lữ hành đang trên đường tìm về nhà cha, thế giới này không phải là quê hương đích thực, bôn ba nơi đất khách quê người để tìm mưu sinh.
Xin Chúa cho chúng ta không quên bổn phận của mình là một Ki tô hữu , luôn là chứng nhân cho Chúa trong mọi hoàn cảnh, mọi thời và mọi nơi, để Danh Chúa được rạng rỡ vinh quang. Chúng con cầu xin Chúa.
3/ Thế giới đã và đang khước từ , không đón nhận Chúa vì thế , sự dữ và ác của thế giới càng gia tăng, khiến nhiều người sống bất an, lo lắng sợ hãi và mất hết niềm tin.
Chúng ta xin Chúa xót thương ,ghé mắt nhìn và đổi mới thế giới thế giới , hoán cải lòng mọi người , cho mọi người biết hướng về điều thiện và xây dựng một xã hội công bằng, bác ái tốt đẹp hơn. Chúng con cầu xin Chúa.