Suy Niệm Lời Chúa-みことばの食卓

CHÚA NHẬT IV THƯỜNG NIÊN
NGÀY 03 THÁNG 02

Tin – Đón Nhận – Cứu Rỗi
Tin Mừng Chúa Nhật IV Thường Niên (Năm C) hôm nay (Lc 4, 21-30) kể lại sự việc Chúa Giê-su trở về Na-da-rét, quê hương của Người, và người dân nơi ấy đã không đón nhận Người như một Ngôn Sứ. Thoạt đầu dân chúng Na-da-rét hớn hở vui mừng đón tiếp Chúa vì họ nghe biết Chúa đã làm nhiều điều lạ lùng và tốt đẹp tại Ca-phác-na-um. Hôm đó Người đọc Sách Thánh trong hội đường Na-da-rét. Có lẽ sau khi đọc Kinh Thánh, Người đã giảng cho họ nghe. Tin Mừng kể lại rằng: “mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra” (câu 22).
Tuy nhiên, chẳng được bao lâu sau đó, người dân Na-da-rét đã bắt đầu chất vấn về nguồn gốc của Chúa Giê-su. Để kiểm nghiệm ông Giê-su này có phải là ngôn sứ thật hay không, họ đòi Chúa làm dấu lạ cho họ xem. Trong Tin Mừng, có nhiều đoạn tương tự như thế khi Hê-rô-đê muốn Chúa biểu diễn phép lạ (x. Lc 23, 8) hay người dân miền Đan-ma-nu-tha đòi Người một dấu lạ từ trời (x. Mc 8, 10-11). Chẳng có phép lạ nào xảy ra cho người hiếu kỳ mà tâm không thành thật. Chẳng có phép lạ nào xảy ra cho người đặt điều kiện rằng cho tôi thấy phép lạ để rồi tôi tin. Đối với họ, Chúa khẳng định rằng chẳng có một dấu lạ nào xảy ra cho họ ngoài dấu lạ “ông Giô-na” (x. Lc 11, 29). Đó chính là dấu lạ về cái chết và sự phục sinh của Người. Sở dĩ Chúa Giê-su làm phép lạ là vì Người muốn chứng minh Thiên Chúa là Cha yêu thương và cũng để mời gọi mọi người đón nhận Tin Mừng, đón nhận Nước Trời đang đến.
Sự xung đột giữa người dân Na-da-rét và Chúa Giê-su càng căng thẳng hơn khi Chúa nói về những người dân ngoại được ơn trợ giúp và được ơn chữa lành. Như người anh cả trong dụ ngôn Người Cha Nhân Hậu, tại sao nó (họ) được ơn này ơn nọ, tôi lại không? Sự ích kỷ và lòng tự mãn đã khiến họ trở nên giận dữ và phẫn nộ. Đỉnh cao của lòng ích kỷ là muốn giết Chúa Giê-su, là không muốn có sự hiện hữu của Ngôn Sứ hay Đấng Cứu Thế.
Tôi nhận thấy rằng bài học lớn nhất mà bài Tin Mừng hôm nay mang lại đó chính là bài học về đức tin. Thử hỏi chúng ta biết được bao nhiêu về bản thân, về những người thân cận và về thế giới xung quanh. Cái biết của chúng ta, quả thật, vô cùng hạn hẹp như giọt nước giữa biển trời mênh mông hay như hạt cát giữa một sa mạc bao la. Thế nhưng đôi khi chúng ta lại gán ghép cái hiểu biết nhỏ nhoi đó của mình vào người anh, người chị em của mình và phán đoán họ như thể mình là “Chúa”. Khi chân nhận cái giới hạn của chính bản thân, thì chúng ta mới có thể mở lòng ra cho niềm tin và sự đón nhận.
Tin có thể cần lý trí để hiểu điều mình tin. Tin có thể cần sự nỗ lực của bản thân trong việc thành tâm tìm kiếm điều thiện hảo. Nhưng tin lại vượt trên mọi trí hiểu và mọi nỗ lực cá nhân. Đúng hơn, đức tin là một ân ban. Hồng ân ấy giúp chúng ta đón nhận Chúa Giê-su như một Ngôn Sứ, như một Đấng Mê-si-a. Hồng ân ấy cũng giúp chúng ta thấy được tình thương và lòng nhân ái của Chúa ngang qua những sự việc nhỏ bé cụ thể. Đó có thể là một bà góa vô danh nào đó nhận được sự giúp đỡ hay một bệnh nhân nào đó được ơn chữa lành. Khi chúng ta ích kỷ so đo là lúc chúng ta khép mình lại với ơn đức tin. Khi chúng ta ghen tị và trách móc là lúc chúng ta che mắt lại trước tình thương vô ngần của Thiên Chúa.
Đức tin mời gọi chúng ta đón nhận người anh chị em của mình như họ là. Đặc biệt là vui với người vui và khóc với người khóc như lời thánh Phao-lô đã nói (x. Rm 12, 15). An ủi người gặp cảnh khốn khó xem ra có thể dễ hơn là vui với người được ơn. Trong mọi hoàn cảnh mà chúng ta biết tạ ơn và đón nhận thì đức tin của chúng ta thực sự đã đạt tới mức hoàn hảo. Tin để đón nhận, để được giải thoát, để được ơn cứu rỗi. Ước gì mỗi người chúng ta có thể mở lòng để Thánh Thần Chúa làm cho đức tin chúng ta thêm sống động và vững mạnh.
Linh Mục GB Phan Đức Định sj

………………………………………………

 Xin Chúa cho Giáo Hội luôn ý thức và trung thành với xứ mạng tiên tri của mình giữa trần thế. Chúng con cầu xin Chúa
ĐÁP : XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
 Xin Chúa cho những người thiện chí dấn thân phục vụ và xoa dịu các đau khổ của đồng bào để họ không vì những khó khăn thất bại mà chùn bước trước sứ mạng cao cả của mình. Chúng con cầu xin Chúa
 Xin Chúa cho Đức giám mục và hàng linh mục trong Giáo phận chúng ta được nhiệt thành thi hành sứ mạng chăn dắt đoàn chiên mà Chúa đã trao cho. Chúng con cầu xin Chúa
 Xin Chúa cho mỗi người đang hiện diện trong cộng đoàn phụng vụ hôm nay biết luôn nhận ra Chúa Kitô nơi anh em mình và từ đó biết sống với nhau bằng tình bác ái huynh đệ. Chúng con cầu xin Chúa

CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN
Ngày 10 tháng 02

Bài đọc Is 6,1-2a.3-8; 1 Cr 15,1-11; Lc 5,1-11.
Đoạn Tin Mừng theo thánh Luca hôm nay thuật lại chuyện Chúa Giêsu kêu gọi mấy môn đệ đầu tiên. Phúc âm Mátthêu (Mt 4,18-22) và Máccô (Mc 1,16-20) cũng kể lại chuyện này, nhưng cách kể của Luca có nhiều điểm khác biệt đáng chú ý. Nơi Mátthêu và Máccô, Chúa Giêsu khi đang đi dọc bờ Biển hồ Galilê đã nhìn thấy hai anh em Simon và Anrê trước rồi hai anh em Gioan và Giacôbê sau – họ đều “đang quăng lưới” nhưng khi Ngài gọi “Hãy đi theo tôi” thì “lập tức” hai ông trước “bỏ chài” còn hai ông sau “bỏ cha” mà đi theo Ngài. Hai điểm Mátthêu lẫn Máccô nhấn mạnh là sự đáp trả dứt khoát ngay lập tức của các ông, với cái giá là việc từ bỏ cả nghề nghiệp lẫn liên hệ gia đình.
Câu chuyện Luca kể lại có bối cảnh và chi tiết phong phú hơn hẳn. Nơi đây, các ông đang nghỉ ngơi, ‘giặt lưới’ chứ không phải đang hành nghề; và Chúa Giêsu không ‘một mình lang thang’ trên bờ hồ, nhưng đang đối diện cả một khối người đông đảo đang tiếp cận, và Ngài cần nhờ đến thuyền của Simon để tạo một khoảng cách hầu có thể giảng dạy cho dân chúng.
Sau đó, Ngài mời Simon ra khơi thả lưới khi ông đang cảm thấy – với tất cả kinh nghiệm nghề nghiệp của mình – là điều đó sẽ vô hiệu! Mẻ cá lạ lùng xảy ra khiến mọi người kinh ngạc, và Simon cảm nhận sự bất xứng của mình đứng trước một Đấng nhiệm mầu cao cả. Và cuối cùng, Chúa mở đầu lời mời gọi ông bằng hai từ, “ĐỪNG SỢ!”

Câu chuyện Chúa gọi các môn đệ, theo Luca, có thể giúp chúng ta nhìn lại “Ơn gọi” của mình. Mỗi người chúng ta đều có ‘ơn gọi’ của mình. Cuộc đời chúng ta chỉ thành toàn khi nghe ra được tiếng Chúa gọi, và bước theo Ngài.
Có thể với một số người, lời gọi của Chúa đến một cách bất chợt như ‘sấm chớp’, nhưng có lẽ với phần lớn chúng ta, Chúa không gọi “thình lình” như vậy, nhưng qua một quá trình trải nghiệm từ trong hoàn cảnh sống của chúng ta. Có khi ngay khi ta đang mệt mỏi, thất vọng vì “đời không như ước mơ lòng người”, Chúa gõ cửa lòng ta qua một ai đó cần đến ta giúp đỡ. Ngài “đồng hành” bên ta, và một kinh nghiệm “được kết quả không ngờ” nào đó mở mắt cho ta thấy “Chúa vẫn ở bên mình”. Cảm nhận về một Đấng thiêng thánh gần bên cho ta nhận chân căn tính thực của mình là “một kẻ tội lỗi”! Nhưng cảm thức đó không đè nặng hay nhấn chìm ta, mà ngay từ đó Ngài mời gọi ta “đi theo Ngài” đến một chân trời bao la hơn “Từ đây, nguơi sẽ là…”
Cuộc đời chúng ta, khi sống theo ý riêng mình, sẽ mãi chỉ là một con thuyền lênh đênh. trôi giạt trên giòng đời bất định. Xin Chúa cho ta nhận ra sự hiện diện của Người, nghe được tiếng Người gọi, để “đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ mọi sự mà theo Người!”
Linh Mục Gioan Đàm Xuân Lộ MM

………….

 Cầu cho ơn kêu gọi, xin Chúa tuyển chọn và sai đến thế gian nhiều sứ giả của Chúa, để Nước Chúa được trị đến và những ai chưa biết Chúa được nhận ra Ngài. Chúng con cầu xin Chúa
ĐÁP : XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
 Cầu cho các vị thừa sai, xin Chúa luôn nâng đỡ các thừa sai và cho các ngài thêm lòng nhiệt thành với sứ vụ, để Tin Mừng của Chúa được lan rộng khắp muôn dân. Chúng con cầu xin Chúa
 Cầu cho Hội Thánh Việt Nam, xin Chúa cho Hội Thánh trên quê hương chúng con luôn trung thành với định hướng của mình là “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào”. Chúng con cầu xin Chúa
 Cầu cho các gia đình trong giáo xứ, xin Chúa ban thêm lòng đạo đức, để mỗi gia đình là tổ ấm góp phần nuôi dưỡng ơn gọi tông đồ, và mọi người biết làm chứng cho Chúa bằng cuộc sống bác ái của mình. Chúng con cầu xin Chúa
…..

CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN
Ngày 17 tháng 02

Các Mối Phúc Thật
Bài tin mừng hôm nay là bài giảng khai mạc của Chúa Giêsu trong bố cục tin mừng theo thánh Luca. Thánh Luca cố tình sắp xếp bài giảng mà chúng ta vừa nghe hôm nay như bài giảng khai mạc của chương trình cứu độ nhầm nhấn mạnh tầm quan trọng của nội dung được nói đến ở đây. Ngang qua bài giảng về Các Mối Phúc Thật này, thánh Luca muốn giới thiệu cho chúng ta thấy tư tưởng và đường lối hoạt động của Chúa Giêsu, thấy đích điểm mà Chúa Giêsu muốn hướng chúng ta đến qua việc đề cập đối xứng bốn mối phúc và bốn mối hoạ.
Ở đây thánh Luca chỉ nói đến 4 mối phúc thay vì 8 mối phúc như thánh Mat-thêu (Mt5, 1-12): phúc thay ai nghèo khó, ai đang đói, ai đang phải khóc và ai bị ghét bỏ, loại trừ vì Chúa.
Ba mối phúc đầu tiên liên quan đến những bất hạnh của con người. Nghèo khó, đói, đau khổ là một phần của cuộc sống con người. Đức Phật đã thốt lên “đời là bể khổ”. Trong thế giới này nhìn đâu chúng ta cũng có thể thấy sự hiện diện của khổ đau. Dĩ nhiên, Chúa Giêsu không có ý cho rằng nghèo đói, đau khổ là điều tốt. Bởi vì nếu như thế thì chúng ta không cần phải cố gắng vươn lên để làm gì. Càng nghèo khổ càng tốt vì càng được Chúa thương. Không phải như thế! Điều mà Chúa Giêsu muốn nói ở đây là những con người đang đau khổ đó, họ sẽ có được hạnh phúc trong Nước Chúa. Những người không có gì để hy vọng thì chính Chúa sẽ là niềm hy vọng của họ. Những người không có gì sẽ được chính Nước Thiên Chúa là gia nghiệp. Có nghĩa là với niềm tin vào Chúa Giêsu, những đau khổ, những bi thương của cuộc đời này sẽ có một lối thoát. Niềm hy vọng của chúng ta là ở đây. Nếu không có Chúa phần đông nhân loại đang sống trong đau khổ sẽ kết thúc cuộc đời mình trong tuyệt vọng. Thiên Chúa không tạo ra đau khổ. Sách Sáng Thế Ký chương 1 cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa dựng nên mọi sự thật tốt đẹp. Chính tham vọng, sự kiêu căng và bất phục tùng của con người đã làm cho thế giới này ngập tràn khổ đau. Tuy nhiên, với niềm tin vào Chúa Giêsu, những khổ đau của chúng ta có được một cái kết tốt đẹp.
Mối phúc thứ 4 chính là mối phúc dành cho những người dám sống vì Nước Trời. Đây là mối phúc dành cho các ngôn sứ thật. Trở nên ngôn sứ có nghĩa là trở nên người đón nhận Lời Chúa và nói lại điều đó cho dân. Vì Lời Chúa lắm khi đi ngược lại với thị hiếu của con người nên các ngôn sứ thường hay bị người đời, đặc biệt những người có thế giá trong dân ghét bỏ, loại trừ. Nếu ai dám vượt qua mọi khó khăn tủi nhục vì Danh Chúa, người đó sẽ được lãnh mối phúc của những ngôn sứ. Đây là ơn gọi của tất cả chúng ta.
Thánh Luca đi xa hơn nữa khi đề cập đến 4 mối hoạ: khốn cho các người là những kẻ giàu có, những kẻ đang no nê, những kẻ đang vui cười và những kẻ đang được ca tụng. Bốn mối hoạ này đối xứng với 4 mối phúc bên trên.
Ba mối hoạ đầu tiên làm chúng ta cảm thấy khó hiểu. Ai chẳng muốn được giàu có, ai chẳng muốn no nê, ai chẳng thích vui cười nhưng ở đây những điều đó được xem là các mối hoạ. Chúng ta có thể hiểu về những mối hoạ này cũng giống như cách chúng ta suy nghĩ về các mối phúc. Sự giàu có, sự no đầy vật chất và niềm vui tự bản chất không phải là điều xấu. Nói đúng hơn nó là những điều tốt mà có lẽ tất cả chúng ta đang muốn đạt được. Tuy nhiên, vấn đề là nếu chúng ta chỉ tìm thoả mãn ở những điều này thì chúng sẽ trở thành mối hoạ cho chúng ta. Cái nguy hiểm là của cải vật chất có nguy cơ làm chúng ta quên mất Chúa và khi đó đời chúng ta sẽ thật sự trở thành thảm hoạ. Kinh nghiệm thường ngày trong cuộc sống giúp chúng ta hiểu được điều này. Của cải, hạnh phúc trần thế vì không bền vững nên không thể là chỗ dựa cho chúng ta. Cho nên điều quan trọng là chúng ta sử dụng chúng như thế nào để không quên đi cái điểm tựa bền vững là chính Chúa. Vì Chúa là Đấng Trường Tồn nên chỉ có Ngài mới có thể là chỗ dựa cho chúng ta khi ở đời này và ngay cả đời sau.
Cuối cùng là mối hoạ dành cho các ngôn sứ giả. Nếu như những ngôn sứ thật vì nói lời Chúa nên bị ghét bỏ, bách hại thì các ngôn sứ thật lại được nhiều người yêu mến vì tuyên bố những điều hợp ý họ. Vì nói những điều hợp ý dân nên các ngôn sứ giả thường được ca tụng, tung hô. Nhưng chính vì thế họ sẽ bị án phạt vì đã không làm theo ý Chúa mà lại theo ý người đời. Cái hoạ của chúng ta là ở đó. Là khi chúng ta vì muốn làm hài lòng ai đó mà lại bỏ ngoài tai điều Chúa muốn chúng ta làm.
Phúc hay hoạ là do chúng ta chọn lựa. Những niềm vui dễ đến thì cũng chóng qua. Nếu chúng ta chỉ bám vào chúng thì chắc chắn đời ta sẽ trở nên mối hoạ. Tin yêu và làm theo ý Chúa lắm khi đòi hỏi chúng ta dám chấp nhận hy sinh, chấp nhận quên mình nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho chúng ta niềm hạnh phúc thật. Khôn ngoan và can đảm để lựa chọn Hạnh Phúc Thật với Chúa là ơn mà chúng ta cần cầu xin từng ngày.
Joseph Nguyễn Thanh Nhã SJ

 

………

 Xin Chúa cho Hội Thánh biết lưu tâm đến những người đau khổ và nghèo khó. Chúng con cầu xin Chúa
ĐÁP : XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
 Xin Chúa cho các dân tộc thịnh vượng biết rộng lòng chia sẻ những thiếu thốn của các nước nghèo đói. Chúng con cầu xin Chúa
 Xin Chúa ban cho những người nghèo được có đủ phương tiện cần thiết, để họ sống xứng đáng phẩm giá con người, và xin Chúa xoa dịu mọi đau khổ của nhân loại. Chúng con cầu xin Chúa
 Xin Chúa cho mọi người trong giáo xứ chúng ta được kiên trì tin tưởng và hy vọng vào ơn cứu độ của Đức Kitô. Chúng con cầu xin Chúa

……………………………………..

 

CHÚA NHẬT VII THƯỜNG NIÊN
Ngày 24 tháng 02

ƠN GỌI KI-TÔ HỮU: NÊN TRỌN LÀNH, CHỨ KHÔNG CẦN NÊN HOÀN HẢO
Kính thưa quý cộng đoàn phụng vụ! Vừa rồi, con được tình cờ chuyện trò với một sơ bạn cùng thời học đại học mà mất liên lạc khá lâu. Được biết, hiện nay sơ ấy đang phục vụ với tư cách là một giáo viên mầm non ở một nước phát triễn cũng như xứ sở Phù Tang đây. Đã lâu không được hàn thuyên, nên dường như cuộc trò chuyện không có hồi kết! Nhưng điều làm con ngạc nhiên là sơ ấy vẫn còn mang tư tưởng: một linh mục (nhất là linh mục triều) phải để lại dấu ấn của riêng mình qua ba việc sau: xây một nhà thờ, viết một cuốn sách và ít nhất có một đứa con tinh thần. Vừa nghe đến đây, thì con liền cười và nói vỏn vẹn một câu ‘chuyện này xưa như quả đất rồi sơ ơi!’ Dĩ nhiên, câu chuyện vẫn tiếp tục diễn ra, nhưng sau đó con ngồi ngẫm nghĩ, tự hỏi lòng mình: ‘nếu tư tưởng ấy xưa rồi, thì bây giờ nên nghĩ thế nào cho phải đây?’
Lẽ thường, mỗi thời đại có một lối suy nghĩ, tư tưởng khác nhau. Hoặc nói theo cách khác, tư tưởng thế nào đi chăng nữa cũng có thể thay đổi theo thời gian, hoàn cảnh và thời đại; nhưng một điều trong vô số nhiều điều không hề thay đổi, đó là ơn gọi căn tính của người Ki-tô hữu: hãy nên trọn lành như Cha trên trời là Đấng trọn lành. Tắt một lời, hãy trở nên Thánh trong từng việc thường nhật của bản thân. Và đây có lẽ là lời giải đáp cho dòng suy tư như trên của con! Đã là Linh mục, người sống đời sống Thánh hiến đi chăng nữa, thì căn tính của bản thân Linh mục vẫn là người thuộc về Chúa Ki-tô, một Ki-tô khác, hay Ki-tô hữu. Cho nên ơn gọi căn bản và nền tảng của các Linh mục vẫn giống như mọi giáo dân, đó là trở nên Thánh trong sứ vụ của riêng mình.
Tin Mừng ngày hôm nay không đề cập đến ơn gọi nên Thánh một cách trực tiếp, nhưng được Thánh sử Lu-ca trình bày một cách chi tiết cụ thể về cách thức trở nên trọn lành ‘các con hãy có lòng nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ’ (Lc 6, 36). Tuy nhiên, nếu chúng ta chỉ đọc lướt qua, thì thiết nghĩ ít ai trong chúng ta ưa thích, để tâm nhớ và sống những điều trong đoạn Tin Mừng hôm nay, nhất là trong thời đại hiện nay ‘mạnh ai nấy sống’, ‘sống chết mặc bây’, ‘hiền quá người khác cưỡi đầu, cưỡi cổ’, v.v…Sống trong một xã hội ở nước ta hiện nay, thì chuyện ‘yêu kẻ thù, làm ơn cho kẻ ghét anh em, chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em, cầu nguyện cho kẻ vu khống, hiền lành tha thứ cho kẻ dùng bạo lực chiếm đoạt, gây hấn…’ (x. Lc 6, 27 – 29) chẳng phải là chuyện phi lí, khó xảy ra hay sao? Hơn nữa, đối với những người Công giáo nói chung, và giới kinh doanh, người hành nghề cho vay mượn, cầm đồ nói riêng, sẽ có rất ít người lưu tâm đến chi tiết này ‘nếu anh em cho vay mà hy vọng đòi lại được thì còn gì là ân với nghĩa?…trái lại, anh em hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà chẳng hề hy vọng được đền trả…’ (x. Lc 6, 34 – 35). Hơn nữa, có thể nhiều người trong số chúng ta cũng có ít nhiều ý nghĩ này trong tâm tưởng: chuyện khó thế này mà Chúa Giê-su cũng dạy và kêu mời chúng ta thực hành sao? Chuyện không thể thế này mà Chúa lại dùng Thánh sử Lu-ca ghi chép lại sao? Chưa hết, một quan niệm không biết bắt đầu từ bao giờ mà có thể nói: nó vẫn được lưu lại, in hằn trong tâm tư của nhiều người Công giáo chúng ta, đó là: chuyện nên Thánh không phải dành cho bản thân tôi, đó là việc của Chúa dành tặng cho một số người (như các Thánh đã được Giáo hội tôn phong và kính nhớ hằng năm)! Và tôi tội lỗi như thế này, làm sao có thể trở nên Thánh được!!? Về quan niệm này, Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô đã dành tâm huyết, thời gian, cảm nghiệm đức tin, mục vụ của Ngài mà giáo huấn, hướng dẫn mọi Ki-tô hữu trên toàn thế giới qua các cuộc yết kiến chung, qua buổi đọc Kinh Truyền Tin (hay kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng trong Mùa Phục Sinh), cũng như trong các Tông huấn, Sứ điệp của Ngài, rằng: “Ơn gọi nên Thánh không phải được dành cho những bậc ưu tú, hay được tuyển chọn, mà là ơn gọi cho mỗi người Ki-tô hữu chúng ta”, và hơn nữa, “Không một vị Thánh nào mà không có một quá khứ; ngược lại, không người tội lỗi nào mà không có một tương lai”. Thật sự, khi đọc lại tiểu sử các Thánh được tôn phong, chúng ta nhận ra: các Thánh cũng là những con người yếu đuối, tội lỗi, cũng có quá khứ không được sáng sủa cho lắm, nhưng nhờ ơn Chúa và sự bỏ mình liên lỉ, sống trung thành trong bậc sống, sứ vụ của mình từng giây phút, mà các ngài được ghi danh trong hàng ngũ các Thánh trên trời. Và chính vì thế, người tội lỗi, yếu đuối như các Ngài cũng không phải không có một tương lai: được nên Thánh? như Thánh Phao-lô đề cập trong thư thứ nhất gửi cho giáo đoàn Cô-rin-tô “cũng như chúng ta đã mang hình ảnh người bởi đất mà ra, thì chúng ta cũng sẽ được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến” (1Cr 15, 49).
Giờ đây, trong giây phút ngắn ngủi sâu thẳm tâm hồn, chúng ta cùng thinh lặng và đặt mình trước Lời Chúa hôm nay, cầu nguyện:
Chúa ơi, (con) cám ơn vì lời mời gọi:
Trở nên nhân từ như Cha trên trời!
Nhưng Chúa ơi, Chúa biết lòng con rồi:
Yếu đuối, bảo thủ vương trong tội lỗi,
Chạy theo dễ giải, lánh xa ơn trời.
Xét đoán, định kiến tha nhân, Chúa ơi!
Nay cho con mãi ghi nhớ một đời
Sống sao nên trọn như Cha trên trời! Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng

…………………………………………

1. Lạy Chúa, chúng con xin dâng lên Chúa lời cầu khẩn của chúng con cho Hội Thánh, xin Chúa cho Hội Thánh luôn là một cộng đoàn đầy tình huynh đệ và yêu thương. Chúng con cầu xin Chúa
ĐÁP : XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
• Lạy Chúa, chúng con xin dâng lên Chúa lời cầu khẩn của chúng con cho các dân nước trên thế giới, xin Chúa xóa mọi hận thù tranh chấp để mọi người được sống trong bình an và hạnh phúc. Chúng con cầu xin Chúa
• Lạy Chúa, chúng con xin dâng lên Chúa lời cầu khẩn của chúng con cho các gia đình công giáo trong Giáo phận, xin Chúa cho mọi người trong gia đình biết quảng đại tha thứ và nâng đỡ nhau. Chúng con cầu xin Chúa
• Lạy Chúa, chúng con xin dâng lên Chúa lời cầu khẩn của chúng con cho cộng đồng hiện diện, xin Chúa cho chúng con biết làm chứng cho Tin Mừng của Chúa bằng đời sống bác ái, luôn quên mình để phục vụ tha nhân. Chúng con cầu xin Chúa