Thư Mục vụ-挨拶

Tháng 12 năm 2018

VCJ-50-50

Anh chị em rất thân mến,
Ngày Chúa Nhật 18 tháng 11 vừa qua, Đức Thánh Cha đã long trọng cử hành Ngày Thế Giới Người Nghèo lần thứ hai, với ao ước mời gọi mọi người thiện chí trên thế giới biết quan tâm đến những anh chị em nghèo đang sống chung quanh chúng ta. Từ nguyên thủy, Giáo Hội được Đức Giêsu lập ra là một Giáo Hội nghèo, một Giáo Hội cho người nghèo: “phúc cho ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Lc 6, 20), nhưng với thời gian, vì quá bận tâm đến công việc xây cất nhà thờ, đến những tổ chức, ngay cả tổ chức bác ái, cần phải có tiền để có thể thực hiện, Giáo Hội dần dần quên đi căn tính của mình: Giáo Hội của người nghèo, cho người nghèo, không phải để giúp đỡ, bố thí cho người nghèo, mà ý Đức Kitô muốn khi thiết lập Giáo Hội: là phải sống nghèo, đồng hành với người nghèo để trở nên mọi sự cho mọi người. Đây không phải là một chọn lựa dễ dàng, mà thực sự là một từ bỏ: không ai có thể làm tôi Thiên Chúa và đồng thời làm tôi tiền bạc được.
Trong sứ điệp gởi cho toàn thể Dân Chúa nhân ngày Thế Giới Người Nghèo, Đức Thánh Cha Phanxicô viết: “Tôi cảm động khi biết rằng nhiều người nghèo đồng hoá với người mù ăn xin Batimê mà Tin mừng Marcô nói tới (xem 10, 46-52). Batimê “đang ngồi ăn xin bên vệ đường, nghe nói Chúa Giêsu đi ngang qua, anh bắt đầu kêu lên rằng: Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng. Con Thiên Chúa nghe tiếng van xin của anh ta và nói: Anh muốn tôi làm gì cho anh? Anh mù đáp: Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được”. Câu chuyện Phúc Âm này cho thấy những gì Thánh Vịnh loan báo như một lời hứa. Batimê là một người nghèo, thấy mình thiếu những thứ cần thiết như thị lực và khả năng kiếm sống. Hôm nay có bao nhiêu người cảm thấy như vậy! Thiếu những phương tiện cơ bản của tồn tại, bị gạt ra bên lề vì khả năng làm việc hạn chế, nhiều hình thức nô lệ xã hội, mặc dù tất cả tiến bộ của con người… Ngày nay có biết bao nhiêu người nghèo như Batimê, ngồi bên lề đường và tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống của họ! Có bao nhiêu người trong số họ tự hỏi tại sao họ đã rơi xuống tận cùng như thế và làm thế nào để có thể trốn thoát! Họ đang chờ ai đó đến với họ và nói: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy”.
“Đáng buồn thay, điều ngược lại thường xảy ra, và người nghèo nghe thấy những tiếng nói trách mắng họ, bảo họ im lặng và cam chịu. Những tiếng nói này thường nghiêm khắc, thường là do sợ người nghèo, những người được xem là không chỉ thiếu thốn mà còn mang đến bất an và bất ổn, làm thay đổi thói quen và cần phải bị từ chối và tránh xa. Chúng ta có xu hướng tạo ra khoảng cách giữa họ và chúng ta, mà không nhận ra rằng theo cách này, chúng ta đang tách mình khỏi Chúa Giêsu, Đấng không từ chối người nghèo, nhưng gọi họ đến gần và an ủi họ. Những lời của Tiên tri Isaia nói cho các tín hữu biết cách sống thích hợp nhất trong trường hợp này, là họ phải “mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm… chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ… thấy ai mình trần thì cho áo che thân”(58, 6-7). Những việc như vậy làm cho tội lỗi được tha thứ, công lý được sáng tỏ, và khi chúng ta kêu lên với Chúa, Ngài sẽ trả lời và nói: “Này Ta đây!” (Xem Is 58, 9).
Chọn lựa sống nghèo, sống cho người nghèo cũng là một cách để chuẩn bị đón Chúa đến trong Mùa Vọng Năm nay. Chúa đã đến giữa dân Ngài trong máng cỏ nghèo hèn cách đây hơn 20 thế kỷ, hôm nay, chúng ta sẽ không đón Chúa Hài Đồng Giáng Sinh, nhưng chuẩn bị đón Chúa đến trong vinh quang, để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Thiên Chúa sẽ đến trong vinh quang cũng chính là Thiên Chúa đã giáng sinh làm một em bé nghèo, trần truồng trong máng cỏ. Để có thể được Chúa vinh quang đến trong tương lai đón nhận vào Nước của Ngài, thì hôm nay chúng ta phải biết đón tiếp, yêu mến Ngài nơi những người nghèo, bệnh tật, đau khổ, vì Ngài đã dạy: ai tiếp đón những người này là tiếp đón chính Ngài (xem Mt 25, 40).
Vào ngày 01 tháng 12 vừa qua, Giáo Đoàn đã có thêm một phó tế, đó là thầy Têphanô Nguyễn Văn Năng, thuộc Hội Dòng Claretian, hiện đang tu học ở Osaka. Nếu không có gì ngăn trở, thầy sẽ được truyền chức linh mục vào năm tới. Chúng ta tạ ơn Chúa và tiếp tục cầu nguyện cho thầy biết chuẩn bị xứng đáng để lãnh nhận thiên chức Linh Mục trong tương lai.
Ngày 8 tháng 12, sơ Maria Nguyễn thị Phương Thảo, thuộc Hội Dòng Nữ Tử Đức Maria Escolapias, sẽ được tuyên khấn trọn đời. Chúng ta tạ ơn Chúa đã thương ban cho Giáo Hội những tâm hồn quảng đại sẵn sàng hiến dâng cuộc đời của mình để Phục Vụ Chúa và Hội Thánh, chúng ta cũng đặc biệt cầu nguyện cho sơ Phương Thảo, để sơ thực sự trở nên một nữ tu thánh thiện như lòng Chúa ước ao.
Tôi xin mừng lễ Giáng Sinh và Năm mới tất cả qúy cha, qúy tu sĩ nam nữ, cùng tất cả qúy anh chị em. Cám ơn tất cả qúy cha và qúy anh chị em đã cộng tác với tôi trong một năm qua trong các sinh hoạt của Giáo Đoàn, để phục vụ đời sống đức tin của mọi người trong Giáo Đoàn. Xin Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, ban cho anh chị em sự bình an, niềm vui mà Ngài ban cho nhân loại khi nhập thể vào gia đình nhân loại chúng ta. Cám ơn Chúa cho chúng ta được sống với nhau thêm một năm mới nữa, xin Chúa cũng tiếp tục thánh hóa chúng ta trong năm mới, giúp chúng ta biết dùng thời gian chóng qua để xây dựng vương quốc tình yêu, để mua lấy vĩnh cửu như Chúa đã dạy. Tôi luôn nhớ và cầu nguyện cho anh chị em trong mọi giờ kinh nguyện và thánh lễ. Xin Chúa thương chúc lành và thánh hóa gia đình anh chị em trong những ngày cuối năm này.
Linh Mục của anh chị em
P.M. Nguyễn Hữu Hiến