Thư Mục vụ

Tháng 1 Năm 2017VCJ-50-50

 

Anh chị em rất thân mến,

Năm Thánh Lòng Thương Xót và năm dương lịch 2016 đã kết thúc trong tình trạng ngày càng bất an của thế giới: chiến tranh bùng nổ khắp nơi, và hình như ngày càng khốc liệt hơn. Tình trạng khủng bố ở Âu Châu, đặc biệt ở Đức, do chính những người hồi giáo, được cho phép tỵ nạn, thực hiện, ngày càng leo thang, làm cho dân tình cảm thấy bất an và lo sợ.     

Dù có những thách đố, đe dọa, Giáo Hội vẫn luôn xác tín rằng Hòa Bình là quà tặng vô giá của Thiên Chúa và là khát vọng có thể thực hiện được của con người, Giáo Hội Công Giáo, vào ngày đầu tiên của Năm Mới, dành riêng những giây phút thanh thiêng nhất, để kính Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa và để cầu nguyện cho hòa bình thế giới. Trong sứ điệp Ngày Hòa Bình Thế Giới lần thứ 50, Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi mọi người chúng ta hãy kiến tạo hòa bình bằng cách bất bạo động. ĐTC xác tín rằng nếu nguồn mạch phát sinh bạo lực là tâm hồn của con người, thì điều căn bản là phải tiến bước trên con đường bất bạo động, trước tiên ở trong gia đình. Gia đình là lò tôi luyện không thể thiếu được trong đó đôi vợ chồng, cha mẹ, con cái, anh chị em học cách đả thông và chăm sóc nhau một cách vô vị lợi, và nơi mà những sầu muộn và thậm chí những xung đột phải được vượt thắng không phải bằng võ lực, nhưng bằng đối thoại, tôn trọng, tìm kiếm thiện ích cho người khác, từ bi và tha thứ.

Chúng ta hãy cầu xin cho mỗi chúng ta luôn là những người biết kiến tạo hòa bình, bằng tâm hồn đơn sơ khiêm tốn, hiền lành, bất bạo động, nhờ đó xã hội sẽ bình an, gia đình luôn hạnh phúc, và con cái của chúng ta sẽ là những sứ giả hòa bình cho những thế hệ tương lai.

Vào mỗi cuối năm, chúng ta vẫn có thói quen kiểm điểm lại sổ sách chi tiêu gia đình, xem năm nay tình trạng kinh tế của chúng ta có khả quan không, hay xấu hơn? Cũng vậy, khi năm hết tết đến, tôi mời gọi anh chị em, chúng ta hãy tự vấn lương tâm: tại sao mỗi ngày con người càng trở nên tàn ác với nhau hơn? Đặc biệt, là người công giáo Việt Nam, chúng ta hãy tự hỏi chính mình: tại sao người Việt càng ngày càng tàn ác với nhau hơn?

Nhìn vào xã hội tại quê hương Việt Nam hiện nay, chúng ta thấy: để có thể kiếm thêm lợi nhuận, người ta không từ khước một thủ đoạn nào, dù thật đê hèn và bất chính, để kiếm tiền: từ việc trồng trọt, cho đến chăn nuôi, thực phẩm… Người ta tìm cách lường gạt các cô gái nhà quê, những người chất phát để bán họ sang các nước láng giềng với những mục đích bất chính. Họ còn nhẫn tâm bắt cóc trẻ em, giết chết để bán các bộ phận trong cơ thể cho các tổ chức buôn bán quốc tế. Trong lãnh vực giáo dục: học sinh đánh thầy cô ngay tại trường học, lập bè lập nhóm để thanh toán nhau trước sự dững dưng của người qua đường. Cướp bóc khắp nơi từ nhà quê đến thành phố… Chúng ta đỗ lỗi cho chế độ cộng sản. Điều đó đúng, nhưng cũng chỉ một phần thôi. Bởi vì, hiện nay, chúng ta đang sống và làm việc tại Nhật, một đất nước tự do, nhân bản, mà tại sao người Việt vẫn ăn cắp, vẫn làm những điều xấu, và bây giờ, tỷ lệ người Việt phạm pháp chiếm đa số tại Nhật? Tại sao các nhà tù tại Nhật vẫn luôn đông người Việt? Tại sao người Việt vẫn bị bắt vì gian dối, không chỉ gian dối như trộm cắp mà thôi, mà kinh khủng hơn nữa: gian dối trong vấn đề bảo lãnh, trong vấn đề xin trợ cấp? Tại sao chúng ta, những người đã đến Nhật trong sự túng thiếu, mất tổ quốc, mất cả người thân, bây giờ nhờ ơn Chúa, chúng ta đã có một cuộc sống ổn định, công việc tốt, chúng ta lại không biết giúp đỡ cho những người Việt đến sau, mà lại tìm cách bóc lột sức lao động của họ, ăn chặn tiền lương của họ qua các dịch vụ giới thiệu việc làm, giới thiệu trường học? Đây là vấn đề lương tâm. Là người công giáo, nhưng chúng ta không có lương tâm. Chúng ta như người Do Thái xưa, chưa nhận biết giữa chúng ta có Đấng Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, và vì thế, chúng ta đã không đón nhận Ngài. Chúng ta biết rằng: khi chúng ta không đón nhận Ngài, thì Ngài cũng sẽ không đón nhận chúng ta: “Xéo khỏi mặt Ta, hỡi những kẻ gian ác, vì xưa Ta đói, các người đã không cho ăn”(Mt 25, 42); Chính Đức Giêsu đã cảnh báo chúng ta: “Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn, nào được ích gì?”

Tôi tha thiết xin anh chị em, hãy sống công chính, bác ái, công bằng. Đạo đức không có nghĩa là chỉ đi lễ mà thôi, nhưng còn phải sống bác ái, công bằng theo như Chúa truyền dạy, đồng thời cũng phải tuân thủ những luật pháp chính đáng của quốc gia mà chúng ta đang trú ngụ.

Thay mặt đồng bào nạn nhân lũ lụt tại Miền Trung Việt Nam, tôi xin chân thành cám ơn sự chia sẻ quảng đại của tất cả anh chị em. Tuy cũng sống trong sự thiếu thốn, còn phải lo lắng và giúp đỡ cho những người thân ở Việt Nam, anh chị em vẫn luôn hy sinh giúp đỡ cho đồng bào trong những lúc tai ương thiếu thốn. Chúng ta đã quyen góp và gởi về cho anh chị em nạn nhân 6.323.000 yen. Xin Chúa Hài Đồng trong máng cỏ lạnh lùng, thiếu thốn, chúc lành cho sự hy sinh của anh chị em.

Năm mới, chúng ta xin Chúa ban cho chúng ta nghị lực, tình yêu và lòng nhiệt thành để bắt đầu lại. Ước gì năm 2017 sẽ là năm của tình yêu và hoán cải. Và một khi chúng ta đã cảm nghiệm được lòng thương xót Chúa, chúng ta sẽ trở nên những nhân chứng thực sự của Lòng Thương Xót Chúa dành cho mọi người.

Chúng ta cũng dâng lên Mẹ Thiên Chúa những dự tính cũng như những chương trình của Giáo Đoàn trong năm 2017 này. Xin Mẹ giúp chúng ta thực hiện mọi sự một cách tốt đẹp để làm sáng danh Chúa và ích lợi cho mỗi người chúng ta.

Kính chúc quý cha, quý tu sĩ nam nữ và tất cả mọi người một năm mới tràn đầy bình an, trong tâm tình tạ ơn, hạnh phúc vì được Thiên Chúa xót thương, cũng như biết xót thương mọi người trong xác tín họ là hiện thân của Đấng Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.

Hẹn gặp anh chị em trong các thánh lễ tiếng Việt. Tôi luôn cầu nguyện cho anh chị em.

Linh Mục của anh chị em

P.M.  Nguyễn Hữu Hiến