Thư Mục vụ-挨拶

Tháng 4 năm 2020

Anh chị em rất thân mến
Từ cuối năm 2019 cho tới hôm nay, trên tất cả mọi phương tiện truyền thông của thế giới, người ta chỉ nói đến một chuyện: virus Vũ Hán, hay coronavirus hoặc một cách khoa học hơn COVID-19. Một con vi khuẩn bé nhỏ, nhưng đã làm xáo trộn tất cả mọi sinh hoạt của mọi người trên thế giới: từ việc đóng cửa các trường học, hạn chế các cuộc hội họp, cho đến việc đóng cửa biên giới của các quốc gia để ngăn chặn sự lây nhiễm của coronavirus.
Thời gian này trùng hợp với Mùa Chay Thánh của Giáo Hội Công Giáo, có lẽ đây là Mùa Chay Thánh đặc biệt nhất trong cuộc đời chúng ta, một mùa chay không thánh lễ, không các nghi thức phụng vụ cộng đoàn, một mùa chay hoàn toàn nội tâm, mỗi người với Chúa, điều này làm chúng ta cảm thấy trống trải, bất an như mất mát một điều gì đó rất quan trọng. Và theo tôi nghĩ: đây là sứ điệp Chúa muốn nói với chúng ta qua biến cố Corona virus này:
Corona virus cho chúng ta thấy được những sai sót của chúng ta từ trước đến nay, giúp chúng ta biết điều gì quan trọng phải làm và cái gì không cần thiết cần phải loại bỏ hay nên hạn chế. Cũng như sau một trận động đất tàn phá hết cả một thành phố, người ta cần phải nghiên cứu một cách khoa học hơn, hợp lý hơn khi muốn xây lại thành phố, với các hệ thống điện, nước, đường sá, v.v… Và đó là điều mà Chúa muốn chúng ta phải làm bây giờ. Chúng ta đã dành quá nhiều thời gian cho công việc, cho internet, cho shopping mà rât hà tiện thời gian cho Chúa để cầu nguyện, thời gian để sống với cha mẹ, gia đình, và con cái. Hãy biến gia đình của anh chị em thành một nhà nguyện nhỏ, ở đó mỗi tối đều vang lên lời cầu nguyện của cả gia đình. Hôm nay, khi mà cha mẹ, người thân của chúng ta bị cách ly, bị chết vì corona virus, chúng ta mới hối hận, nhưng đã trễ rồi. Hãy dành nhiều thời gian hơn nữa cho gia đình, con cái của chúng ta. Hãy làm cho mọi người thấy: tình yêu quan trọng hơn tất cả mọi sự.
Chúng ta đã sống quá chia rẽ, vì quyền lợi ích kỷ của chính mình, chúng ta đã làm ngơ trước những đau khổ của anh em, khép lòng lại mà không chỉa sẻ với những người nghèo, hôm nay, khi nhân loại đối diện với cơn đại dịch này, tất cả mọi người đều thấy con người thật mong manh, không thể làm được gì hết, nếu không cộng tác với nhau để đối phó với mối nguy hiểm có thể tàn phá thế giới, không trừ một ai, ngay cả những quốc gia giàu mạnh nhất, vì thế, cần phải sống trong sự tương trợ, nâng đỡ, chia sẻ với nhau.
Hơn thế nữa, là người công giáo, dù chúng ta vẫn thường đi lễ, vẫn đọc kinh, nhưng như một thủ tục, một nghi thức trống rổng, thiếu tình yêu. Chúa nói: “Ta cần tình yêu chứ không cần hy lễ”, hôm nay, đứng trước thảm trạng này, chúng ta cảm nghiệm một điều: chỉ có Chúa mới có thể cứu giúp chúng ta, vì thế, cần phải cầu nguyện, cần tham dự thánh lễ một cách xứng đáng hơn, nhưng thật đáng tiếc, vì hoàn cảnh nguy hiểm có thể bị lây nhiễm này, ở một số Giáo Phận của Nhật đã và sẽ không có thánh lễ trong mùa chay và ngay cả trong Mùa Phục Sinh này. Từ trước đến nay, chúng ta đã thờ phượng Chúa ngoài môi miệng, mà trong tâm hồn không có Chúa, hôm nay, Chúa muốn chúng ta hãy xé lòng, đừng xé áo, hãy thờ phượng Chúa trong tâm hồn và trong sự thật, hãy yêu thương giúp đỡ vật chất, tinh thần cho anh chị em của chúng ta, vì ai cho “đứa bé này ly nước lã, là cho chính Chúa”. Hôm nay, qua biến cố này, Chúa cho chúng ta thấy đâu là cách thờ phương Chúa và sống đức tin như Ngài muốn: “hãy yêu mến Thiên Chúa hết linh hồn và hãy yêu thương anh chị em như chính mình vậy”. Việc thờ phượng Chúa không được bỏ, nhưng hãy làm hòa với anh chị em trước khi dâng của lễ. Yêu Chúa và yêu tha nhân là hai mặt của một đồng tiền, không thể loại bỏ điều nào hết.
Chúng ta tìm cách bảo vệ chúng ta khỏi một thứ virus chỉ có thể làm hại đến mạng sống của chúng ta, mà chúng ta lại không hề lưu tâm đề phòng một thứ virus khủng khiếp hơn, có khả năng hủy diệt đời sống thiêng liêng, vĩnh cửu của chúng ta, đó là tội lỗi, gương xấu.
Vậy chúng ta phải làm gì trong lúc này? Hãy lợi dụng thời gian này để cầu nguyện, đọc Lời Chúa, săn sóc gia đình, con cái. Chúng ta thường than van không có giờ để sống với con cái, hãy lợi dụng hôm nay để tâm sự, dạy dỗ con cái, để chia sẻ cuộc sống với vợ, chồng.
Biến cố này giúp chúng ta ý thức được sự mong manh của cuộc sống, sự chóng qua của tiền bạc, của cải, hãy biết quảng đại chia sẻ với những ai đang cần. Thay vì tranh dành mua lương thực, nhu yếu phẩm để dự trữ, hãy biết cho, vì của cho thì sẽ còn và của cất thì sẽ mất, và chúng ta cũng không biết chắc chắn một điều: chúng ta có thể sống để tiêu dùng những gì chúng ta dự trữ không? Chúng ta hãy coi chừng. Đừng tự làm cho chúng ta trở thành một thứ virus nguy hiểm hơn, làm hủy hoại đời sống vật chất cũng như tinh thần của người khác, ảnh hưởng xấu đến cộng đoàn Giáo Hội, xã hội.
Cầu nguyện cho nhau trong lúc nguy hiểm này, và xin Chúa, là Cha của chúng ta, luôn đồng hành với chúng ta, giúp chúng ta vượt qua cơn đại dịch này. Xin Chúa thương đến các linh hồn đã qua đời vì coronavirus, xin Chúa thương nâng đỡ các bệnh nhân đang bị cách ly, ban cho họ niềm tin và sự nâng đỡ. Xin Chúa ban sức mạnh và lòng bác ái cho các bác sĩ, y tá, những nhân viên đang cật lực hy sinh phục vụ các bệnh nhân trong các bệnh viện. Xin nâng đỡ các linh mục tuyên úy trong các nhà thương, làm cho sự hiện diện của họ trở thành dấu chỉ sự hiện diện nâng đỡ, nhân từ của Thiên Chúa. Xin Chúa soi sáng cho các nhà khoa học, nghiên cứu, để họ sớm tìm ra được phương thuốc cứu chữa. Xin Chúa thương đến các nhà cầm quyền, ban cho họ sự khôn ngoan để điều hành đất nước, tìm cách cộng tác để cứu thế giới khỏi sự tàn phá của cơn đại dịch này.
Tháng tư cũng nhắc cho chúng ta lý do tại sao chúng ta đang sống ở Nhật, ở hải ngoại. Không phải vì coronavirus, mà vì cộng sản virus. Virus này còn nguy hiểm hơn cả Vũ Hán virus nữa, vì nó làm chúng ta mất quê hương, tổ quốc, và mất cả đức tin vì lối sống và cách giáo dục vô thần của chủ thuyết cộng sản. Chúng ta hãy cầu xin Chúa tiêu diệt cái virus nguy hiểm này, để mọi người dân Việt được sống hạnh phúc trong tự do đích thực.
Và tuy không được gặp nhau, để cùng nhau dâng thánh lễ Phục Sinh, tôi cũng xin mừng lễ Phục Sinh tất cả quý cha, quý tu sĩ nam nữ, quý Ban Đại Diện và tất cả anh chị em. Xin bình an và niềm vui của Đức Kitô Phục Sinh tràn ngập trong tâm hồn anh chị em, ngay cả khi chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm của dịch corona virus, nhờ đó chúng ta luôn là những chứng nhân của Tin Mừng phục sinh trong một thế giới ngày càng buồn thảm vì thiếu niềm tin, hy vọng và tình thương. Xác tín vào Đức Kitô phục sinh từ cõi chết, từ sự hận thù của tội lỗi, tôi cũng cầu chúc anh chị em như Đức Giêsu đã nói với các môn đệ trong lúc thử thách, gian nan: “Trong thế gian, anh em phải gian nan, khốn khó. Nhưng can đảm lên! Đừng sợ, Thầy đã thắng thế gian” (Gioan 16, 33).
Mong gặp lại anh chị em. Tôi luôn nhớ cầu nguyện cho anh chị em.
Linh Mục của anh chị em
P.M. Nguyễn Hữu Hiến

……………………………………………………..

Anh chị em rất thân mến,
Anh chị em rất thân mến, Trong những ngày này, cả thế giới hoang mang và lo lắng trước cơn dịch Corona virus đã làm thiệt mạng hơn 2.000 người và lây nhiễm cho rất nhiều người thuộc nhiều quốc gia trên thế giới. Không chỉ làm thiệt hại mạng sống mà thôi, cơn dịch bệnh này còn tạo ra một tâm lý lo sợ lây nhiễm, đến độ dẫn đến tình trạng kỳ thị những người Trung Quốc và cà những ai mà người ta nghĩ là Trung Hoa, người Việt Nam ở một số quốc gia như ở Hoa Kỳ, Âu châu cũng không tránh được cách đối xử bất công này. Cho tới bây giờ người ta vẫn chưa tìm được nguyên nhân, cũng như thuốc chữa trị, nhưng nếu chúng ta nhìn theo khía cạnh đức tin, chúng ta phải nghĩ rằng: Chúa muốn, qua cơn dịch bệnh này, gởi đến cho chúng ta một sứ điệp nào đó, như Ngài đã từng nói với dân chúng thời đại của Ngài: “các người nói: ráng vàng thì nắng… ráng trắng thi mưa. Cảnh sắc bầu trời thì các ngươi biết cắt nghĩa, còn thời điềm thì các ngươi lại không cắt nghĩa nổi” (Mt, 16. 3). Chúng ta thường lo sợ những dịch bệnh có thể giết chết thân xác của chúng ta, nhưng chúng ta lại không bận tâm lo lắng, đề phòng những vi khuẩn có thể giết chết linh hồn của chúng ta một cách vĩnh viễn, đó là tội lỗi, những tham vọng, những đam mê. Hôm nay, khi chúng ta đang phải bận tâm đối phó với corona virus, Chúa muốn nhắc nhở chúng ta càng phải quan tâm đến đời sống thiêng liêng, đạo đức của tâm hồn, để dù có bị thiệt mạng vì virus corona, chúng ta cũng được sống với Chúa trên thiên đàng. Mùa Chay là một phương thuốc Chúa ban cho chúng ta đểtiêu diệt những vi khuẩn có thể làm tê liệt, giết chết linh hồn của chúng ta, đó là tội lỗi. Qua những việc hãm mình, chay tịnh, thống hối và những công việc bác ái, chia sẻ, chúng ta giết chết những vi khuẫn nguy hiểm đó, để bảo vệ sự thánh thiện của linh hồn, và củng cố tương quan tình yêu của chúng ta với Thiên Chúa và với anh chị em. 40 ngày Mùa Chay được xem như là thời gian cách ly, để hủy diệt những vi khuẩn xấu xâm nhập tâm hồn và để ngăn chận không làm lây nhiễm cho anh chị em của chúng ta. Xin Chúa cho chúng ta biết tận dụng thời gian 40 ngày Mùa Chay này, bằng việc hãm mình trong chay tịnh, qua việc chia sẻ, giúp đỡ những anh chị em nghèo, bệnh tật, thiếu thốn vật chất lẫn tinh thần và qua những việc làm đạo đức như kinh nguyện, thánh lễ và bí tích hòa giải, chúng ta được thanh luyện để trở nên hoàn thiện theo gương Chúa Cha là Đấng Hoàn Thiện, nhờ đó chúng ta được hưởng những ơn lành và bình an mà Đức Kitô Phục Sinh mang lại qua mầu nhiệm tử nạn phục sinh của Ngài. Tháng ba cũng là tháng Giáo Hội đặc biệt kính nhớ Thánh Cả Giuse, gương mẫu cho các bậc làm chồng, làm cha và lao động. Thánh Cả Giuse đã sống một cuộc sống thánh thiện trong sự âm thầm yêu mến, tin tưởng phó thác và phục vụ Thiên Chúa, qua bổn phận của một người cha, một gia trưởng trong công việc khiêm tốn hàng ngày. Ngài đã gìn giữ gia đình Chúa Giêsu và Mẹ Maria trong sự phó thác, khiêm tốn, và đã trở nên thầy dạy cho Hài Nhi Giêsu qua việc cầu nguyện, phó thác và khiêm tốn lao động. Xin cho chúng ta cũng biết noi gương Ngài, hy sinh nuôi dưỡng con cái trong sự khiêm tốn, chuyên cần làm việc và là gương mẫu đạo đức cho con cái bằng việc cầu nguyện và siêng năng tham dự thánh lễ và lãnh nhận các bí tích. Là cha mẹ, chúng ta thường bận tâm lo lắng cho con cái trong việc ăn mặc, học hành, mà nhiều khi chúng ta lại thờ ơ trong việc giáo dục đức tin cho con cái. Chúng ta sẽ phải trả lẽ trước mặt Chúa về sự thiếu bổn phận này. Xin anh chị em cố gắng, dù hoàn cảnh công việc và đời sống của chúng ta ở Nhật quá vất vả, nên nhiều khi chúng ta quá mệt mỏi và không còn nghị lực để quan tâm đến việc hướng dẫn và giáo dục đức tin cho con cái. Xin Thánh Giuse cầu nguyện và là gương mẫu cho cuốc sống gia đình của chúng ta. Trong tháng ba này, tôi cũng xin mọi người hiệp ý tạ ơn Chúa và cầu nguyện cho sơ Maria Têrêsa Nguyễn thị Hoa, Dòng Giuse Truyền Giáo, sẽ được khấn trọn đời tại Osaka ngày 10/03, và cho sơ Hêlêna Nguyễn Như Ngọc, Dòng Chúa Quan Phòng, sẽ được tuyên khấn trọn đời vào ngày 25/3 tại nhà nguyện của Dòng ở Tokyo. Cũng vào ngày này, tại nhà nguyện của Dòng Đức Mẹ Dâng Mình ở Nibuno, Hyogo-Ken, hai em Maria Phan thị Hảo và Anna Trần thị Huệ, sẽ được tuyên khấn lần đầu. Chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì những ơn lành và niềm vui này. Sống trong một đất nước giàu có vật chất nhưng thiếu thốn về đức tin, hơn bao giờ hết, chúng ta cảm thấy thấm thía lời Chúa dạy phải cầu nguyện, vì: “lúa chín thì nhiều, thợ gặt lại ít, hãy xin chủ ruộng gởi đến nhiều thợ gặt lành nghề”. Chúng ta cám ơn Chúa, vì Chúa vẫn khơi dậy và chọn lựa giữa con cái, anh chị em trong giáo đoàn Việt Nam chúng ta những linh mục, tu sĩ nam nữ, để cộng tác với Chúa trong công việc truyền giáo. Xin Chúa thương gìn giữ quý sơ luôn thánh thiện và hạnh phúc trong cuộc đời dâng hiến, để qua cuộc sống và công việc truyền giáo của qúy sơ, Danh Chúa được cả sáng và nhiều linh hồn được ơn cứu chuộc. Cầu chúc tất cả qúy cha, qúy tu sĩ nam nữ và tất cả anh chị em một mùa chay thánh thiện. Xin cho chúng ta biết lợi dụng thời gian, của cải để chia sẻ với những anh chị em đang túng thiếu, đau khổ, để nhờ đó, Đức Kitô cũng thương chia sẻ sự sống lại của Ngài cho tất cả chúng ta. Hẹn gặp anh chị em trong các thánh lễ tiếng Việt. Tôi luôn nhớ và cầu nguyện cho anh chị em. Xin anh chị em cũng nhớ cầu nguyện cho tôi.

Linh Mục của anh chị em P.M. Nguyễn Hữu Hiến